Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

Thành Thật Chia Buồn Với Anh-Chị-Em Ba-Lê

Thành Tht Chia Bun Vi Anh-Ch-Em Ba-Lê
Nguyn Cu Cho Ba-Lê Luôn Bình An

Our Deepest Sympathy To Families of Victims
Pray For PARIS

        

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

B52 BAY TRÊN VÙNG TRỜI CÁC ĐẢO NHÂN TẠO CỦA TÀU CỘNG

B52 BAY TRÊN VÙNG TRỜI CÁC ĐẢO NHÂN TẠO CỦA TÀU CỘNG
Dr. Tristan Nguyễn
Phi hành B52
đảo nhân tạo trong Quần đảo Trường Sa do Tàu Cộng chiếm giữ
          Quần đảo Hoang Sa/Paracel IslandsQuần đảo Trường Sa/Spratly Islands trong Biển Đông Nam Á

Bộ Quốc Phòng Mỹ ra thông báo cho biết trong ngày thứ Năm 12/11/2015 “Chiến-Dịch Tự-Do Giao Thông Hàng Không Hàng Hải/Freedom of Navigation Operation” vẫn được tiếp tục thi hành bởi hai chuyến phi hành Pháo Đài Bay B52.
 
Hai chuyến phi hành B52 đã bay trên vùng trời của những hòn đảo nhân tạo trong Quần đảo Trường Sa do Tàu Cộng chiếm giữ là một thông điệp mạnh mẽ rõ ràng của nước Mỹ gởi cho những người cầm quyền Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng rằng nước Mỹ không công nhận chủ quyền không phận lãnh thổ của Tàu Cộng trong khu vực Biển Đông Nam Á.

Phát ngôn viên của Bô Quốc Phòng Mỹ đã cho biết rằng những chuyến phi hành B52 từ trước tới nay vẫn được thực hiện thường xuyên trong không phận quốc tế của khu vực Châu Á – Tây Thái Bình Dương bao gồm khu vực Biển Đông Nam Á. Phát ngôn viên này còn cho biết thêm là lực lượng quân sự Tàu Cộng ở dưới hòn đảo nhân tạo đã dùng tần số truyền tin quốc tế để “thúc giục các phi công B52 phải bay khỏi vùng trời các hòn đảo nhân tạo của họ”, nhưng các phi công B52 đã mặc kệ cái lực lượng quân sự Tàu Cộng ở những hòn đảo bên dưới, họ cứ tiếp tục bay theo kế hoạch phi hành tuần tra đã định trước. Hai chiếc B52 đã cất cánh từ căn cứ không quân ở Đảo Guam và đã làm xong nhiệm vụ rồi bay trở về đó an toàn.

Để thi hành "Chiến Dịch Tự Do Giao Thông Hàng Không Hàng Hải/Freedom of Navigation Operation" vào ngày 27/10/2015 chiếc khu trục hạm USS Lassen của Hải Quân Mỹ đã thi hành nhiệm vụ tuần tra phạm vi 12 hải lý của hai hòn đảo nhân tạo Subi và Mischief Reefs trong Quần đảo Trường Sa/Spratly Islands do Tàu Cộng chiếm giữ để bày tỏ mạnh mẽ rằng Hải Quân Mỹ không công nhận chủ quyền lãnh hải của Tàu Cộng ở các hòn đảo nhân tạo.

Trên thực tế những rạn san hô bãi đá ngầm cồn cát chìm đã được Tàu Cộng cải tạo xây dựng thành những hòn đảo nhân tạo dùng cho mục đích quân sự ở khu vực quần đảo Trường Sa trong Biển Đông Nam Á đã đang là một trung điểm của cuộc tranh chấp chủ quyền lãnh thổ lãnh hải của các nước có liên quan như Hoa Lục, Đài Loan, Phi, Việt Nam, Mã Lai, Brunei. Một cách thật oái oăm khi những hòn đảo này lại ở gần các nước Mã, Phi, Việt, Brunei hơn Hoa Lục và Đài Loan./.

Dr. Tristan Nguyễn  -  San Francisco, 12/11/2015

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

CUỘC TÌNH MAO-HỒ KHÔNG TAN VỠ (thêm chi tiết)

RED CHINA AND RED VIETNAM’S UNBROKEN LOVE AFFAIR
CUỘC TÌNH MAO-HỒ KHÔNG TAN VỠ (thêm chi tiết)
Nguyễn Thành Trí


Khi còn sống Đảng Trưởng Tàu Cộng Mao đã từng cột chặt Đảng và Nhà Nước Việt Cộng từ thời kỳ Đảng Trưởng Hồ chưa vào nằm trong lăng mộ Ba Đình.
Cho tới bây giờ “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Ho’s Love Affair” vẫn còn là một chuyện “Nội Bộ Gia Đình của Nhân Dân Việt Nam”, không phải của ai khác hơn người Việt, cho nên chắc chắn nó phải cần được toàn dân Việt Nam giải quyết thoả đáng.
Bây giờ ở hàng xóm bên ngoài có người cho rằng Đảng Trưởng Xi hiện tại muốn cột chặt Đảng và Nhà Nước Việt Cộng với Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng; nói như thế là có vẻ nói dư thừa, bởi vì ngay từ những ngày tháng năm 1930 khởi đầu lập ra hai đảng cộng sản Tàu-Việt ở hai nơi, nhưng tuy hai đảng mà thực ra là một. Giống như “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Ho’s Love Affair” đôi khi cũng phải che giấu láng giềng xung quanh về việc dang díu của một đảng cộng sản đàn em thông đồng làm tay sai cho một đảng cộng sản đàn anh.
Quả thật, cái hậu quả và hệ luỵ khốn nạn của việc lén lút, giấu giếm cả hai Nhân Dân Trung Hoa và Nhân Dân Việt Nam về cái “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Ho’s Love Affair” vẫn còn gây ra những tác động tai hại cho đất nước và con người Việt Nam, cũng như cái “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Ho’s Love Affair” vẫn còn có thể gây ảnh hưởng làm tổn hại tới các nước láng giềng trong khu vực Biển Đông Nam Á. Cho tới ngày nay “Cuộc Tình Mao-Hồ” vẫn chưa tan vỡ; vì thế mà nó đã đang gây ra nhiều thảm trạng cho vô số gia đình người Việt trong nước.
Trên thực tế của nước Việt Nam đúng ra là “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Ho’s Love Affair” đã phải chấm dứt khi Hiệp Định Hoà Bình Paris 1973 đã ký kết có hiệu lực để chấm dứt chiến tranh trên toàn cõi Việt-Miên-Lào, và nhất là người dân Việt Nam cả hai miền Nam-Bắc có thể Có Tiếng Nói Trung Thực để thực hiện thực sự Quyền Dân Tộc Tự Quyết, thực sự Quyền Tự Do Chọn Lựa giữa Cộng Sản Độc Tài và Tự Do Dân Chủ.
Tiếc thay!! Trong thời gian 1973-1975 sau khi hai đảng Cộng Sản Miên-Lào đã thành công cưỡng chiếm chính quyền Miên-Lào, thì cả hai Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng-Việt Cộng đã thông đồng, phối hợp vi phạm hiệp định hoà bình; một cách cụ thể là vào ngày 19/1/1974 HQ Tàu Cộng đã tấn công cưỡng đoạt Quần Đảo Hoàng Sa/Paracel Islands của nước VNCH, đồng thời ở các mặt trận trên đất liền Bộ Đội Tàu Cộng đã yểm trợ cho Bộ Đội Việt Cộng sẵn sàng tấn công các đơn vị VNCH. Cho tới cuối năm 1975 các đơn vị bộ đội và cố vấn chuyên gia quân sự Tàu Cộng mới thực sự rút về Hoa Lục.
Rất rõ ràng là trong trường hợp Hiệp Định Hoà Bình Paris 1973 được các bên thành tâm, thiện ý, nghiêm chỉnh thi hành để Nhân Dân Việt Nam ở cả hai miền Nam-Bắc thực sự có quyền tự do chọn lựa chính thể giữa Độc Tài Cộng Sản và Tự Do Dân Chủ, thì cái “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Ho’s Love Affair” đã phải chấm dứt.  Ngược lại, cái “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Hồ’s Love Affair” oan gia nghiệp chướng nặng nề tai hại này vẫn còn cột chặt không rời ngoài ý muốn của Nhân Dân Việt Nam!!
Trên thực tế Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng đã hoàn toàn khống chế Đảng và Nhà Nước Việt Cộng. Hoa Lục đúng là một đế quốc thực dân mới, một thứ Mẫu Quốc thời đại thế kỷ 21 đã xấc láo, trâng tráo, ngang ngược nhưng chính xác một cách trớ trêu khi gọi Đảng và Nhà Nước Việt Cộng là một “Bọn Con Hoang”. Phải nói cho đúng là Đảng và Nhà Nước Việt Cộng bị cái Mẫu Quốc Tàu Cộng của bọn chúng gọi là một Bọn Con Hoang, bởi vì Đảng và Nhà Nuớc Việt Cộng đúng là một bọn tay sai ngoại bang, buôn dân bán nước, và làm chư hầu cho mẫu quốc thực dân mới Tàu Cộng.
Một cách chắc chắn rõ ràng là bọn Tàu Cộng không thể nào và không được phép gọi Nước Việt Nam và Nhân Dân Việt Nam là Con Hoang.
Trở lại sự kiện Đảng Trưởng Tàu Cộng Xi ngay sau khi bước xuống phi trường Nội Bài vào buổi trưa ngày 5/11/2015, Xi đã có ngay lời phát biểu trước tiên, có vẻ sốt ruột không chờ tới buổi lễ đón tiếp chính thức ở Phủ Chủ Tịch Việt Cộng. Lời phát biểu này có ý nghĩa rõ ràng đáng chú ý là “xiết chặt dây thòng lọng chính trị trên cổ của Đảng và Nhà Nước Việt Cộng”.
Rất rõ ràng là Mẫu Quốc thực dân mới Tàu Cộng không muốn nới tay với bọn thái thú Việt Cộng Con Hoang, vì e ngại bọn chúng sẽ lén bỏ đi theo những người láng giềng Nhật, Mỹ.
Hơn nữa, cái “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Ho’s Love Affair” đúng là chuyện trong gia đình của Nhân Dân Việt Nam, đúng như vào ngày 29/4/1975 ông Vũ Văn Mẫu Thủ Tướng VNCH đã gay gắt yêu cầu tất cả người Mỹ phải rời khỏi Sài Gòn Miền Nam VN trong thời hạn 24 giờ để người Việt Nam tự giải quyết chuyện nội bộ gia đình với nhau.
Cho tới bây giờ “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Ho’s Love Affair” vẫn còn là một chuyện “Nội Bộ Gia Đình của Nhân Dân Việt Nam”, không phải của ai khác hơn người Việt, cho nên chắc chắn nó phải cần được toàn dân Việt Nam giải quyết thoả đáng./.

Nguyễn Thành Trí                                                                                                Sài Gòn, 6/11/2015



Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

CUỘC TÌNH MAO-HỒ KHÔNG TAN VỠ

RED CHINA AND RED VIETNAM’S UNBROKEN LOVE AFFAIR
CUỘC TÌNH MAO-HỒ KHÔNG TAN VỠ
Nguyễn Thành Trí


Khi còn sống Đảng Trưởng Tàu Cộng Mao đã từng cột chặt Đảng và Nhà Nước Việt Cộng từ thời kỳ Đảng Trưởng Hồ chưa vào nằm trong lăng mộ Ba Đình.
Bây giờ ở hàng xóm bên ngoài có người cho rằng Đảng Trưởng Xi hiện tại muốn cột chặt Đảng và Nhà Nước Việt Cộng với Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng; nói như thế là có vẻ nói dư thừa, bởi vì ngay từ những ngày tháng năm 1930 khởi đầu lập ra hai đảng cộng sản Tàu-Việt ở hai nơi, nhưng tuy hai đảng mà thực ra là một. Giống như “Cuộc Tình Mao-Hồ/Mao-Ho’s Love Affair” đôi khi cũng phải che giấu láng giềng xung quanh về việc dang díu của một đảng cộng sản đàn em thông đồng làm tay sai cho một đảng cộng sản đàn anh. 
Trên thực tế Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng đã hoàn toàn khống chế Đảng và Nhà Nước Việt Cộng. Hoa Lục đúng là một đế quốc thực dân mới, một thứ Mẫu Quốc thời đại thế kỷ 21 đã xấc láo, trâng tráo, ngang ngược, nhưng chính xác một cách trớ trêu khi gọi Đảng và Nhà Nước Việt Cộng là một “Bọn Con Hoang”. Phải nói cho đúng là Đảng và Nhà Nước Việt Cộng bị cái Mẫu Quốc Tàu Cộng của bọn chúng gọi là một Bọn Con Hoang, bởi vì Đảng và Nhà Nuớc Việt Cộng đúng là một bọn tay sai ngoại bang, buôn dân bán nước, và làm thái thú chư hầu cho mẫu quốc thực dân mới Tàu Cộng.
Một cách chắc chắn rõ ràng là bọn Tàu Cộng không thể nào và không được phép gọi Nước Việt Nam và Nhân Dân Việt Nam là Con Hoang.
Trở lại sự kiện Đảng Trưởng Tàu Cộng Xi ngay sau khi bước xuống phi trường Nội Bài vào buổi trưa ngày 5/11/2015, Xi đã có ngay lời phát biểu trước tiên, vì Xi có vẻ sốt ruột không chờ tới buổi lễ đón tiếp chính thức ở Phủ Chủ Tịch Việt Cộng   Lời phát biểu này có ý nghĩa rõ ràng đáng chú ý là “xiết chặt dây thòng lọng chính trị trên cổ của Đảng và Nhà Nước Việt Cộng”.
Rất rõ ràng là Mẫu Quốc thực dân mới Tàu Cộng không muốn nới tay với bọn thái thú Việt Cộng Con Hoang, vì e ngại bọn chúng sẽ lén bỏ đi theo những người láng giềng Nhật, Mỹ./.

Nguyễn Thành Trí                                                                                                Sài Gòn, 6/11/2015


Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

TT OBAMA “NHƯ-LƯU-BỊ”

TT OBAMA “NHƯ-LƯU-BỊ”                                                                      Nguyễn Thành Trí



Một cách thật ví von, để tạo hình ảnh diễn tả cuộc tranh chấp trên mọi bình diện của Hoa Lục Tàu Cộng với nước Mỹ và các nước xung quanh Hoa Lục trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương, người ta dùng sự kiện lịch sử Hoa Lục trong chiến tranh Tam Quốc gồm có- Tây Thục, Đông Ngô, và Ngụy - với hình ảnh Tào Tháo thay cho Đảng Trưởng Tàu Cộng Xi, và hình ảnh Lưu Bị mô tả TT Mỹ Obama.
Tại sao nói ví von nước Mỹ như nước Tây Thục-Lưu Bị, bởi vì nước Mỹ ở phương tây hay còn gọi là Tây Phương, nhưng luôn khẳng định mình là một nước Á Châu có một bờ biển dài ở vành đai Thái Bình Dương; hơn nữa, TT Obama được sinh ra ở Tiểu Bang Hawaii, một Đảo Quốc ở Á Châu Thái Bình Dương của Liên Bang Hoa Kỳ. Có một yếu tố quyết định rất quan trọng là nước Tây Thục-Lưu Bị có chính nghĩa cũng như nước Mỹ có chính nghĩa trên mặt trận chiến đấu cho tự do dân chủ. Cũng còn có một đặc điểm vế tính nết của Obama rất giống với Lưu Bị là tính ôn hoà, quá trầm tĩnh đến độ gần như chậm chạp, khiến cho nhiều đối thủ chính trị và kẻ thù của ông “hiểu lầm ông là một người chỉ huy nhu nhược, không quyết tâm, và là một người đàn ông có tâm-sinh-lý yếu đuối hay khóc”; quả thật Lưu Bị rất nhậy cảm và dễ khóc. Còn Obama thì sao, có ai đã nhìn thấy TT Mỹ Obama rơi lệ vì một chuyện cảm động gì đó không? Cũng rất hiếm khi có một vị Tổng Tư Lệnh Quân Đội của một cường quốc quân sự như TT Obama lại được trao tặng một giải Nobel Hoà Bình.
Tại sao nói ví von nước Hoa Lục Tàu Cộng như nước Ngụy-Tào Tháo, bởi vì tính cách “nguỵ quyền” không chính danh, mạo xưng Nhân Dân Hoa Lục của Đảng Tàu Cộng cũng như Tào Tháo đã thao túng, tiếm quyền mạo xưng là Ngụy Vương; hơn nữa, trong trận hải chiến Xích Bích, Nguỵ-Tào Tháo đã thua trận và bị liên quân của Tây Thục-Lưu Bị với Đông Ngô-Tôn Quyền “đốt cháy râu của Tào Tháo, cùng lúc đốt cháy các chiến thuyền của hải quân Nguỵ-Tào Tháo” và đã thành công ngăn chặn Nguỵ-Tào Tháo bành trướng xuống phương nam. Khi so sánh với nước Tây Thục-Lưu Bị thì nước Nguỵ-Tào Tháo rõ ràng không có chính nghĩa.
Tại sao nói ví von các nước khác trong khu vực Đông Á và Đông Nam Á như là nước Đông Ngô-Tôn Quyền, bởi vì mối “liên hệ thân tộc, Tôn Quyền là anh vợ của Lưu Bị”, tương tự như các nước Nam Hàn, Nhật, Đài Loan, Phi, Nam Dương, Mã Lai, Singapore, Ấn Độ, Úc Châu trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương là những nước Đồng Minh của Mỹ, và cũng là những nước dân chủ luôn tôn trọng các quyền tự do, nhất là các nước này đều có liên quan tới biển-đảo nên luôn nêu cao quyền tự do giao thông trên biển. Gần như rất nhiều người Việt và người Hoa rất thích đọc truyện hay xem phim Tam Quốc Chí, ai cũng đều biết rõ là Lưu Bị có chính nghĩa và chính danh, còn Tào Tháo thì không có chính nghĩa, ngụy danh, thao túng, tiếm đoạt quyền lực. Kết quả cuối cùng chính danh Tây Thục-Lưu Bị thắng, nguỵ danh Nguỵ-Tào Tháo thua.
Trở lại thời hiện đại ở nước Nguỵ-Tàu Cộng kể từ năm 2013 trong thời gian hơn hai mươi tháng Tàu Cộng đã đang hết sức gấp rút cải tạo bảy cồn cát, rạn san hô, bãi đá ngầm trở thành bảy hòn đảo nhân tạo bằng cách nạo bơm cát từ sàn biển đổ lên bề mặt rồi tráng cứng xi măng làm mặt bằng của bảy đảo nhân tạo này ở quần đảo Trường Sa để có thể sử dụng chúng như những sự kiện đã rồi của một loại tiền đồn làm tăng thêm sức mạnh quân sự bảo vệ cho yêu sách đòi chủ quyền lãnh hải của Tàu Cộng mở rộng ra bao phủ hầu hết Biển Đông Nam Á còn gọi là Biển Hoa Nam/South China Sea hay Biển Đông Việt Nam.

Hiện nay Nguỵ-Tàu Cộng có tuyên bố đã hoàn tất việc cải tạo bốn rạn san hô, bãi đá ngầm khi nước lớn thì chìm, lúc nước ròng thì nổi gồm có Gaven, Tư Nghĩa/ Hughes, Vành Khăn/Mischief Reefs, Xu-bi/Subi, và ba hòn đảo đá gồm có Châu Viên /Cuarteron, Chữ Thập/Fiery Cross, Gạc-ma/Johnson South Reefs để xây dựng chúng trở thành các hòn đảo nhân tạo có những tiện nghi sinh hoạt cho con người. Bởi vì Tàu Cộng đã khẳng định là hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong vùng Biển Hoa Nam/South China Sea là của Hoa Lục từ mấy ngàn năm rồi, nên bây giờ họ muốn làm gì trên hai quần đảo này là quyền của họ, không ai có thể ngăn cản. Tuy nhiên theo công ước quốc tế về luật biển (UNCLOS) thì đảo nhân tạo của một nước như trường hợp Subi Reefs không thể có chủ quyền lãnh hải hay vùng đặc quyền kinh tế, do đó Ngụy-Tàu Cộng không thể áp dụng quy chế hải đảo cho các rạn san hô, bãi đá ngầm mới được cải tạo xây dựng thành hải đảo để có cái cớ làm cản trở quyền tự do giao thông trên các hải lộ huyết mạch của đủ loại tàu thương mại và quân sự của các nước khác trên Biển Đông Nam Á.

Trở lại vấn đề chủ quyền của Nguỵ-Tàu Cộng trên Biển Hoa Nam mà một cách chính xác nhất chúng ta từ bây giờ trở về sau nên gọi vùng biển này là Biển Đông Nam Á/Southeast Asia Sea vì vị trí địa lý của nó có các bờ biển rõ ràng liên hệ tới các nước Đông Nam Á như Hoa Lục, Đài Loan, Phi, Việt Nam, Kampuchia, Thái, Mã Lai, Singapore, Nam Dương, và Brunei. Căn cứ trên một bản báo cáo mới nhất của Bộ Quốc Phòng Mỹ thì Tàu Cộng đã nạo bơm cát lên từ sàn biển rồi đổ trên bề mặt của các rạn san hô và bãi đá ngầm đã tạo ra được một diện tích khoảng 14500 cây số vuông để làm sân bay có đường phi đạo dài 3000 mét, một số bến cảng, và một số trại lính. Các hoạt động xây dựng mang nặng tính cách quân sự như vậy ở các đảo nhân tạo đang do Tàu Cộng thực hiện khiến cho các nước Phi, Đài Loan, Nam Dương, và Mã Lai trong khu vực là đồng minh của Mỹ đã phải lo lắng về việc Tàu Cộng sẽ dùng vũ lực quân sự để chiếm vị trí kiểm soát Biển Đông Nam Á, một khu vực biển có tới 30% phần trăm lưu lượng giao thông hàng hải mậu dịch quốc tế với một giá trị hơn 5.3 ngàn tỉ đôla mỗi năm.     
Bởi vì cái thái độ có vẻ do dự của Chính Phủ Mỹ, nói cho đúng hơn là phản ứng quá thận trọng của TT Obama đối với các hoạt động cải tạo các cồn cát, rạn san hô, bãi đá ngầm để xây dựng thành những hải đảo nhân tạo của Tàu Cộng, khiến chính phủ của các nước Á Châu đã không an tâm, và thiếu tin tưởng vào chính sách Tái Cân Bằng và Xoay Trục Á Châu của Mỹ. Cho tới bây giờ cái hệ thống thông tin tuyên truyền của những nước thù nghịch với nước Mỹ vẫn còn xuyên tạc chính sách Tái Cân Bằng và Xoay Trục Á Châu của Mỹ là chuyện viễn vông không có thật. Trong lúc đó, sáu tháng vừa qua các vị tư lệnh quân binh chủng của Bộ Quốc Phòng Mỹ đã từng tranh luận với nhau về việc Tàu Cộng đang thao túng hoành hành trên Biển Đông Nam Á, và họ đề nghị TT Obama cho phép Hải Quân Mỹ thử thách Tàu Cộng có phải là một nước biết giữ đúng luật pháp quốc tế hay không. 

Người ta dễ nhận ra cái hiện tượng phản ứng chậm chạp của TT Obama đối với việc Tàu Cộng thao túng lộng hành ở Biển Đông Nam Á; lần này không giống như lần trước đó TT Obama đã ra lệnh pháo đài bay B52 bay vào vùng ADIZ của Tàu Cộng thiết lập ở vùng Biển Hoa Đông để chứng tỏ nước Mỹ không chấp nhận vùng không phận chủ quyền vô lý của Tàu Cộng vì máy bay Mỹ thực hiện quyền Tự Do Giao Thông Hàng Không ở những vùng trời không phận quốc tế đúng theo luật pháp quốc tế như từ trước tới nay không có một vấn đề trở ngại nào.  Bây giờ Ngụy-Tàu Cộng bắt đầu gây trở ngại giao thông hàng không bằng một vùng ADIZ quá rộng lớn là một chuyện mà các nước tự do không thể chấp nhận được.

Tuy nhiên, lần này phản ứng chậm hơn cũng có những nguyên nhân sâu xa; TT Obama đã thận trọng tạm hoãn lệnh thi hành sự đề nghị của các vị tư lệnh vì nhu cầu phải kết thúc cuộc đàm phán có kết quả tốt của Hiệp Định Nguyên Tử với nước Iran mà những yếu tố quyết định trong đó có cả hai nước Nga và Tàu Cộng là một phe của Iran. Hơn nữa, TT Obama đã rất kiên nhẫn chờ đợi cuộc gặp mặt trực tiếp với Đảng Trưởng Tàu Cộng Xi trong lúc ông ta chính thức tới thăm Toà Bạch Ốc vào hai ngày 24-25/9/2015.  Đảng Trưởng Xi đã tuyên bố rằng Tàu Cộng sẽ “không quân sự hoá” các hòn đảo nhân tạo, nhưng người ta lại nghĩ đây là một lời hứa hão-hứa cuội không đáng tin cậy, vì Đảng Trưởng Xi đã từng không giữ lời hứa để chấm dứt việc tấn công liên mạng nhắm vào các công ty Mỹ. Cũng như nước Mỹ đã không thể ngăn cản được diễn tiến công trình xây dựng một “Trường Thành Cát/Great Wall of Sand” dài hơn 2 cây số ở các bãi đá ngầm trong quần đảo Trường Sa, dù những người cầm quyền Tàu Cộng nhiều lần công bố là họ đã ngưng việc xây dựng. Lần này lời hứa “không quân sự hoá” các hòn đảo nhân tạo của Đảng Trưởng Xi cũng bị nghi ngờ là một lời hứa hão-hứa cuội, nên cần phải được kiểm chứng trên thực tế.

Trên thực tế đối với yêu cầu hợp lý và một thái độ nhẫn nại, ôn hòa, nhưng rất quyết liệt của TT Obama, Đảng Trưởng Xi vẫn không chấp nhận nhượng bộ. TT Obama đã nhiều lần nhắc lại quyền tự do giao thông trên biển, trên không của mọi quốc gia; và nước Mỹ sẽ tiếp tục thực hiện quyền tụ do giao thông hàng không và hàng hải ở bất cứ chỗ nào trên biển và trên không mà luật pháp quốc tế cho phép. TT Obama đã nói ngay thẳng với Đảng Trưởng Xi rằng nước Mỹ vẫn luôn luôn quan tâm về việc Tàu Cộng đã đang xây dựng các đảo nhân tạo, các công trình xây cất dùng cho việc quân sự hóa trên các hòn đảo còn đang tranh chấp chủ quyền với các nước khác trong khu vực Biển Đông Nam Á rõ ràng là không đúng với luật pháp quốc tế.

Trước lời đề nghị của TT Obama rõ ràng như vậy, Đảng Trưởng Xi đã từ chối ngưng hoặc giảm bớt việc xây dựng các đảo nhân tạo tại Biển Đông Nam Á trong cuộc gặp riêng với TT Obama và các cố vấn cao cấp của hai nước Hoa Lục và Hoa Kỳ. Đảng Trưởng Xi đã làm cho TT Obama hết kiên nhẫn được lâu hơn nữa, khi khẳng định Hoa Lục sẽ duy trì và tiếp tục việc xây dựng các đảo nhân tạo này trên Biển Đông Nam Á cho dù nó không hợp lý, không hợp luật pháp quốc tế.  Sau cuộc gặp riêng vừa kể, TT Obama đã quyết định cho phép Hải Quân Mỹ thi hành “Chiến Dịch Tự Do Giao Thông/Freedom of Navigation Operation” triển khai chiếc khu trục hạm USS Lassen hải hành tuần tra trong phạm vi 12 hải lý của hai đảo nhân tạo Subi và Mischief mà Tàu Cộng đang xây dựng trong quần đảo Trường Sa vào ngày 27/10/2015, cũng có các phi cơ của Hải Quân Mỹ đã bay theo yểm trợ cuộc hải hành tuần tra này.  

Như vậy, nước Mỹ đã gởi một thông điệp rõ ràng cho Nguỵ-Tàu Cộng Hoa Lục và các nước trong khu vực Biển Đông Nam Á có liên quan là nước Mỹ không công nhận chủ quyền lãnh hải của Tàu Cộng ở các vùng trời, vùng biển xung quanh các khu vực do Tàu Cộng đã cải tạo từ các cồn cát, hoặc bãi đá ngầm rạn san hô làm thành các hòn đảo nhân tạo trong hiện tại. Quyết định cho phép thi hành “Chiến Dịch Tự Do Giao Thông/Freedom of Navigation Operation” của TT Obama đã được các nước Phi, Nhật, Úc, Đài Loan ủng hộ. Nếu Tàu Cộng tìm cách ngăn chặn chiếc khu trục hạm USS Lassen và gây ra một cuộc xung đột vũ trang, thì Nhật có thể trợ giúp Mỹ; bởi vì sau khi Luật An Ninh Quốc Gia mới đây của nước Nhật đã được Quốc Hội đồng ý là Quân Đội Nhật được phép tham chiến ở bên ngoài nước Nhật để hỗ trợ cho nước đồng minh. 

Chiến Dịch Tự Do Giao Thông/Freedom of Navigation Operation” là một cuộc hải-hành tuần tra đã được Hải Quân Mỹ cảnh báo và lập kế hoạch thực hiện từ sáu tháng nay, nó không phải là một sự kiện bất ngờ cho Tàu Cộng, và các nước đồng minh của Mỹ. Chiếc khu trục hạm USS Lassen đi hải hành tuần tra vào trong phạm vi 12 hải lý của các hòn đảo nhân tạo nói trên là để thử thách và bày tỏ sự không công nhận lãnh hải chủ quyền của Tàu Cộng rõ rệt nhất của Hải Quân Mỹ tại quần đảo Trường Sa.

Trên thực tế trong năm 2012 Hải Quân Mỹ đã từng hải hành tuần tra vào trong 12 hải lý các khu vực biển mà Tàu Cộng đòi chủ quyền lãnh hải ở quần đảo Trường Sa, nhưng vào cuối năm 2013 cho tới nay tháng 10/2015 thì các chiến hạm Mỹ chưa có cuộc hải hành tuần tra nào vào trong 12 hải lý xung quanh các hòn đảo nhân tạo mà Tàu Cộng đang cải tạo xây dựng. Khi xem xét vấn đề hải hành tuần tra trong 12 hải lý của lãnh hải chủ quyền của một nước, cũng thấy có xảy ra sự kiện các tàu chiến của Hải Quân Tàu Cộng đã đi vào phạm vi 12 hải lý chủ quyền lãnh hải của nước Mỹ. Vào ngày 6/9/2015 trong thời gian vài ngày có TT Obama viếng thăm tiểu bang Alaska, cùng lúc đó cũng có một hạm đội nhỏ gồm năm chiếc tàu chiến của Hải Quân Tàu Cộng đã có mặt tại vùng biển Bering Sea và đã đi vào trong lãnh hải 12 hải lý của đảo Aleutian Islands thuộc tiểu bang Alaska của Mỹ. 
Bộ Quốc Phòng Mỹ đã có thông báo với giới truyền thông đây là một cuộc điều động chiến hạm Tàu Cộng lần đầu tiên trong lãnh hải chủ quyền của nước Mỹ; tuy vậy, nó không phải là một cuộc hải hành tuần tra, và các tàu chiến này đã tuân theo luật của nước Mỹ và luật hàng hải quốc tế; điều đáng chú ý nhất là họ không có một hành động nào để gây hại hoặc đe doạ. Cuộc hải hành của năm chiếc chiến hạm Tàu Cộng vừa nêu trên được xem như một cuộc “đi qua vô hại/innocent passage”; đây là một khái niệm pháp lý chỉ rõ việc những chiếc tàu nước ngoài quá cảnh đi qua vùng lãnh hải chủ quyền của một nước mà không có dấu hiệu đe doạ, gây sự, gây thiệt hại, hoặc có dấu hiệu hoạt động thám sát.
Như vậy sự kiện năm chiếc chiến hạm Tàu Cộng lần đầu tiên đã đi vào lãnh hải chủ quyền của nước Mỹ ở tiểu bang Alaska thật rất khác với tính cách của cuộc hải hành tuần tra của chiếc khu trục hạm USS Lassen đi vào trong 12 hải lý của các hòn đảo nhân tạo Subi và Mischief Reefs ở quần đảo Trường Sa vào ngày 27/10/2015 vừa qua.  Trên thực tế Tàu Cộng luôn luôn phản đối các chiến hạm Mỹ đã đi ở hải phận quốc tế nhưng áp sát các vùng lãnh hải chủ quyền của Tàu Cộng. Họ yêu cầu Hải Quân Mỹ phải xin phép trước nếu muốn đi vào trong hải phận của Tàu Cộng. Một lẽ tất nhiên là hải quân của nước nào cũng phải làm như vậy trước khi đi vào hải phận chủ quyền của nước khác, nhưng Tàu Cộng không thể nào chiếm đoạt luôn hải phận và không phận quốc tế làm chủ quyền của mình. 

Vấn đề Biển Hoa Nam/South China Sea được xét riêng đối với Nguỵ-Tàu Cộng, phải nói cho đúng là toàn thể viên chức chinh phủ, cán bộ đảng viên, giới trí thức học giả của Đảng Tàu Cộng, cũng như sĩ quan trong quân đội, phải luôn luôn bày tỏ cái cảm tính ngông cuồng, ngu xuẩn, vô cùng phi lý mà khẳng định chủ quyền của Nguỵ-Tàu Cộng Hoa Lục trên Biển Hoa Nam/South China Sea như cái tên của nó chỉ rõ một vùng biển ở phía nam của Hoa Lục. Quả thật Nguỵ-Tàu Cộng rất là ngông cuồng, ngu xuẩn, và cực kỳ phi lý vì chỉ một cái tên gọi mà khăng khăng đòi quyền làm chủ cả một vùng biển rộng.

Nếu thế thì cũng giống như vậy, một cách khẳng định rõ ràng chính phủ Ấn Độ có thể đòi quyền làm chủ Ấn Độ Dương/Indian Ocean, bởi vì cái tên Indian Ocean thì nó phải là của nước Ấn Độ. Ngược lại, trong khi một cách oái oăm, châm biếm nước Mỹ không có một Cái Biển nào, bởi vì không có một cái biển nào có tên là Biển Mỹ, mà Hải Quân Mỹ đã có thể đi khắp các biển lớn, biển nhỏ mọi nơi trên thế giới hơn một trăm năm nay! 

Tính cách ngang ngược, ngông cuồng, ngu xuẩn, và phi lý của Tàu Cộng đòi chủ quyền trên cả Biển Hoa Nam/South China Sea cũng giống như Tàu Cộng sẽ đòi chủ quyền trên Mặt Trăng. Vì thuở xưa kể truyện thần tiên vua Tàu Đường Minh Hoàng đã có Nguyệt Điện và Hằng Nga ở trên mặt trăng, nên bây giờ con cháu Tàu Cộng có quyền làm chủ của Mặt Trăng. Cũng thật là oái oăm, châm biếm nước Mỹ không có một Vua Mỹ nào được ăn ở vui chơi với Hằng Nga nơi Nguyệt Điện, nhưng rõ ràng là nước Mỹ đã cắm một lá cờ Mỹ có một kích thước cỡ thật rộng lớn ở trên Mặt Trăng năm chục năm qua rồi!
     
Trở lại vấn đề chủ quyền của Tàu Cộng trên Biển Hoa Nam/South China Sea mà chính xác nhất chúng ta từ bây giờ trở về sau nên gọi vùng biển này là Biển Đông Nam Á/Southeast Asia Sea vì cái vị trí địa lý của nó có các bờ biển rõ ràng liên hệ tới các nước Đông Nam Á như Hoa Lục, Đài Loan, Phi, Việt Nam, Kampuchia, Thái, Mã Lai, Singapore, Nam Dương, Brunei. Nước Mỹ thực sự đã phát động một “Chiến-Dịch Tự-Do Giao Thông Hàng Không Hàng Hải/Freedom of Navigation Operation”, và theo kế hoạch của chiến dịch tự do gia thông là các tàu của Hải Quân Mỹ sẽ tiếp tục thực hiện trong ba tháng có ít nhất hai chuyến hải hành tuần tra trong khu vực hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Biển Đông Nam Á, kể cả những khu vực biển mà hai nước Việt và Phi đã đang có các hoạt động chiếm đóng, cải tạo xây dựng hải đảo nhân tạo. 
Các chuyến hải hành tuần tra được thực hiện trong một chu kỳ ba tháng để nhấn mạnh một mục đích rõ ràng là làm cho những người cầm quyền Đảng Tàu Cộng phải hiểu rằng cái vùng ADIZ rộng lớn ở Biển Đông Nam Á/Southeast Asia Sea mà Tàu Cộng có lẽ sẽ cố ý thiết lập trong tương lai, cũng như cái vùng ADIZ ở Biển Hoa Đông/East China Sea và những hòn đảo ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trên Biển Đông Nam Á/Southeast Asia Sea mà họ đã tự tạo ra rồi quân sự hoá hai nhóm quần đảo này cũng không thể nào cản trở được quyền tự do giao thông trên không cũng như quyền tự do giao thông trên biển của tất cả quốc gia tự do luôn luôn tuân thủ luật pháp quốc tế.  
Một cách chắc chắn rằng Tàu Cộng không thể nào tự tạo ra một thứ đặc quyền nào để làm trở ngại cả một cộng đồng quốc tế trên những hải lộ huyết mạch của các hoạt động vận chuyển giao thương quan trọng trị giá nhiều ngàn tỉ đôla mỗi năm trong khu vực Nam Á, Đông Á, và Đông Nam Á. Hơn nữa, Tàu Cộng cũng không thể nào chiếm độc quyền khai thác hải sản và khoáng sản dưới lòng Biển Đông Nam Á với tư cách của một kẻ cướp.

Cũng có một khía cạnh rất tế nhị là trong khi nước Mỹ không công nhận lãnh hải chủ quyền 12 hải lý cho các rạn san hô bãi đá ngầm dưới mặt biển mà ở trên đó Tàu Cộng đã cải tạo xây dựng trở thành các đảo nhân tạo; tuy nhiên, việc không công nhận lãnh hải chủ quyền 12 hải lý lại không có nghĩa là nước Mỹ bác bỏ đòi hỏi của Tàu Cộng về cái quyền làm chủ các hòn đảo nhân tạo. 

Hãy nói một cách dễ hiểu là giống như một tư nhân giàu mua một hòn đảo trở thành người chủ đảo muốn sửa đổi xây cất cái gì tuỳ thích nhưng phải tuân theo luật pháp; cũng như mua hòn đảo thì phải có sự chứng nhận mua bán, không phải là đã cướp giật của người khác. Như vậy, các trận hải chiến vào ngày 19/1/1974 HQ Tàu Cộng đánh HQ VNCH để cưỡng chiếm toàn bộ Quần Đảo Hoàng Sa/Paracel Islands của Việt Nam, vào ngày 14/3/1988 HQ Tàu Cộng đánh HQ Việt Cộng để cưỡng chiếm ba bãi đá ngầm có tên Cô Lin, Len Đao, và Gạc Ma, Johnson South Reefs trong Quần Đảo Trường Sa/Spratly Islands của Việt Nam, và trong thời gian hai năm 1994-1995 HQ Tàu Cộng đã chiếm giữ bãi cát đá cạn Mischief Reefs/Đá Vành Khăn của nước Phi mặc dù nước Phi đã phản đối nhưng Tàu Cộng cứ chiếm giữ bãi Đá Vành Khăn/Mischief Reefs với lời lẽ dối trá, nguỵ biện là dùng làm nơi trú ẩn tạm thời cho những tàu đánh cá của Hoa Lục khi gặp giông bão ngoài biển, nhưng đến tháng 9/2015 Tàu Cộng đã xây dựng thành một căn cứ quân sự. Vào thàng 3/2012 Tàu Cộng cũng đã chiếm bãi cát cạn Scarborough/Hoàng Nham của nước Phi, rồi sau đó đã cải tạo xây dựng nó thành một đảo nhân tạo; hiện nay Tàu Cộng hoàn toàn quản lý bãi cát cạn Scarborough/Hoàng Nham của nước Phi.

Lẽ tất nhiên là nước Phi đã thưa kiện Tàu Cộng ra Toà Án Quốc Tế về các hành động tội ác của “Kẻ Cướp Của Giết Người”, và Toà Án Quốc Tế đã thụ lý xét xử. Theo lẽ phải và tính cách hợp lý của sự thật lịch sử là những hải đảo do cưỡng chiếm, cướp đoạt mà có, thì ngoài bọn cướp và bọn đồng loã với kẻ cướp, không bao giờ có giá trị để được mọi người công nhận. Tuy vậy, nước Mỹ đứng ngoài chuyện thưa kiện tranh chấp quyền làm người chủ đảo, cũng như không thiên vị về bên nào trong vấn đề nước Phi đã thưa kiện Tàu Cộng ra Toà Án Quốc Tế.  

Việc Tàu Cộng từ chối ra tòa án quốc tế, thì Tàu Cộng tự mình đã trở thành một nước không tuân thủ luật pháp quốc tế; trong khi có quy định của UNCLOS nêu rõ là một nước bị thưa kiện không hiện diện tại các phiên điều trần cũng không ảnh hưởng tới quá trình xét xử. Dự định là toà án sẽ có một phán quyết có tính ràng buộc pháp lý với tất cả các bên sẽ được công bố vào khoảng giữa năm 2016. Tàu Cộng ngang ngược đã tuyên bố không chấp nhận bất kỳ kết luận nào của Toà Án Quốc Tế, vì nguỵ biện rằng toà án không có quyền tài phán đối với các tranh chấp chủ quyền của các nước. Nguyên nhân sâu xa khiến Tàu Cộng từ chối ra toà án quốc tế là vì tự mình biết những tuyên bố chủ quyền lãnh hải quá rộng lớn trên Biển Đông Nam Á là không hợp lý, không phù hợp với UNCLOS, và kết quả xét xử Tàu Cộng sẽ thua nước Phi.  Lẽ tất nhiên Tàu Cộng sẽ phải chứng minh các tuyên bố chủ quyền lãnh hải của Hoa Lục căn cứ trên luật pháp quốc tế hiện nay.

Nếu tòa án quốc tế phán quyết nước Phi thắng kiện, đó sẽ là một chiến thắng pháp lý cho nước Phi và một thắng lợi tâm lý cho người Phi. Cũng có một chuyện đáng được nêu ra đây là Tàu Cộng sẽ phải bồi thường thiệt hại cho môi trường sinh thái của Biển Đông Nam Á vì có bao nhiêu rạn san hô xinh đẹp ở dưới biển đã bị Tàu Cộng làm tuyệt chủng. Hơn nữa, trường hợp nước Phi thắng kiện cũng gián tiếp có lợi cho các nước khác như Nhật, Việt Nam, Mã Lai, Nam Dương, Brunei đang có tranh chấp chủ quyền biển đảo với Tàu Cộng.
Đồng thời ở khu vực Biển Hoa Đông/East China Sea Tàu Cộng cũng đang tranh chấp chủ quyền biển-đảo với nước Nhật, nhưng trong cuộc họp giữa ba nước Nhật, Nam Hàn, và Tàu Cộng vào ngày 1/11/2015, Thủ tướng Tàu Cộng đã yêu cầu Nhật đứng ngoài cuộc tranh chấp lãnh hài và hải đảo ở Biển Hoa Nam/South China Sea vì nó chỉ liên quan tới các nước Đông Nam Á như Việt Nam, Phi, Mã Lai, Nam Dương, Brunei; nó không có liên quan tới nước Nhật. Rõ ràng là Tàu Cộng muốn vấn đề Biển Đông Nam Á chỉ riêng hai nước siêu cường Hoa Kỳ và Hoa Lục giải quyết, không cần tới nhiều nước khác; ngược lại, trong khi đó Nhật và Hoa Kỳ đã đang mong muốn có nhiều nước trong khu vực có liên quan tới vấn đề Biển Đông Nam Á tham gia giải quyết và chống lại việc xây dựng đảo nhân tạo của Tàu Cộng, rồi sau đó thiết lập các khu vực quân sự của Tàu Cộng trên Biển Dông Nam Á để kiểm soát và làm cản trở các hải lộ huyết mạch giao thương giữa các nước Nam Á, Đông Á và Đông Nam Á.
Hơn nữa, vấn đề Tự Do Giao Thông trên Biển Đông Nam Á cũng rất quan trọng đối với nước Nhật, vì những hải lộ trong khu vực biển này cần thiết cho Nhật vận chuyển dầu thô từ Trung Đông về Nhật, và chuyên chở hàng hoá giao thương với các nước Đông Nam Á.  Nước Nhật cũng lo ngại cái tham vọng bành trướng lãnh thổ một cách điên cuồng của Tàu Cộng; nếu không ngăn chặn kịp thời thì nó chắc chắn sẽ lan rộng tới vùng Biển Hoa Đông/East China Sea, một khu vực biển hiện nay Nhật và Tàu Cộng đang có tranh chấp chủ quyền trên nhóm đảo Điếu Ngư mà nước Nhật đã và đang quản lý, cùng lúc Tàu Cộng đòi chủ quyền trên nhóm đảo này.

Khía cạnh tế nhị là chuyện tranh giành cái quyền làm người chủ đảo là chuyện của Tàu Cộng với Việt Cộng và các nước có liên quan trong khu vực biển. Nhân Dân của mỗi nước chắc chắn phải biết rõ là Chính Phủ của nước mình đã có bán đứng biển đảo của nước mình cho ngoại bang hay không. Quả thật cái quyền làm người chủ đảo là ai không quan trọng và không liên can gì tới nước Mỹ, vì nó luôn luôn phải minh bạch, có những bằng cớ đáng tin cậy, có những sự kiện lịch sử chân thật rõ ràng và được toàn thể Nhân Dân của các nước có liên quan công nhận. Thông thường người ta bênh vực lẽ phải; không ai a dua, đồng lõa với một bọn “Cướp Của Giết Người”. Tội ác của kẻ đồng lõa càng nặng hơn khi đã tiếp tay bọn cướp nước giết hại nhân dân đồng bào của mình.

Trong khi nước Phi đã nhanh chóng ủng hộ cuộc hải hành tuần tra của chiếc khu trục hạm USS Lassen ở quần đảo Trường Sa, thì những người cầm quyền Đảng và Nhà Nước Việt Cộng chờ đến ngày 29/10/2015, sau sự kiện khu trục hạm USS Lassen hai ngày để chỉ lặp đi lặp lại quan điểm chung chung về chủ quyền và kêu gọi hòa bình. Rất dễ nhận thấy là Nguỵ-Việt Cộng đã không dám ủng hộ hành động của chiếc khu trục hạm USS Lassen vì sợ làm Nguỵ-Tàu Cộng nổi giận.

Trong ngày 22/10/2015 tại Quốc Hội Việt Cộng, Bộ Trưởng Quốc Phòng Việt Cộng Phùng Quang Thanh đã khuyên răn đồng bọn là phải giữ “quan hệ tốt với cả hai nước Tàu Cộng và Mỹ”, nhất là phải khéo léo nguỵ trang thế nào cho người dân Việt không thấy Đảng Việt Cộng đang bị Đảng Tàu Cộng khống chế. Dĩ nhiên là Nguỵ-Việt Cộng đã đang và sẽ không dám hoan hô ủng hộ nước Mỹ. Người ta nhận thấy chủ trương của Đảng Việt Cộng là để cho Đảng Tàu Cộng chiếm lấy biển đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam vì một mục đích sau cùng là Đảng Tàu Cộng yểm trợ cho Đảng Việt Cộng còn tồn tại và tiếp tục giữ độc quyền thống trị nước Việt Nam.

Trái ngược với Đảng và Nhà Nước Việt Cộng đang cầm quyền cai trị nhưng hoàn toàn lệ thuộc vào Đảng và Nhà Nước Tàu Cộng, hầu hết người Việt trong nước cảm thấy lạc quan hơn, có thêm hi vọng hơn khi thấy nước Mỹ có chính nghĩa, và cương quyết hành động chống lại Nguỵ-Tàu Cộng bành trướng bá quyền. Vấn đề chủ quyền biển đảo là công việc của riêng nước Việt Nam. Tại sao nước Phi đã mạnh mẽ thưa kiện Tàu Cộng ra Toà Án Quốc Tế, còn nước Việt Nam dưới sự độc quyền thống trị của Đảng Việt Cộng thì chỉ biết ấm ớ u ơ không mở miệng nói được một câu có chính nghĩa dân tộc Việt Nam. Dĩ nhiên là Nhân Dân Việt Nam đã hiểu rõ tại sao có cả một bè lũ bán nước cho Nguỵ-Tàu Cộng, cũng như tại sao nước Nguỵ-Tào Tháo không có chính nghĩa và thất bại./.

Nguyễn Thành Trí
Sài Gòn, 5/11/2015


Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

YẾU HUYỆT CỦA TÀU CỘNG


YẾU HUYỆT CỦA TÀU CỘNG
Dr. Tristan Nguyễn

Với vẻ bề ngoài của một mức độ đang phát triển kinh tế tiếp tục tăng nhanh và sức lớn mạnh quân sự của hải quân ở ngoài biển khơi cũng như của không quân ở trên trời cao đã khiến cho một số người nhận định tình hình thời sự nghĩ rằng không bao lâu nữa thì Tàu Cộng sẽ thay thế Mỹ ở vị trí một nước siêu cường đứng đầu thế giới.
Những nhận định này có vẻ bề ngoài, nhưng không hẳn là vô lý khi Tàu Cộng đã vượt qua Nhật để trở thành một nền kinh tế lớn thứ nhì trên thế giới, chỉ đứng sau nền kinh tế Mỹ. Sau khi đã xem xét và so sánh mọi yếu tố ắt có và đủ để cho một xã hội thay đổi tăng trưởng bền vững, đồng đều, sự phát triển kinh tế cần phải càng cân đối càng tốt, thì xã hội Hoa Lục phải cần một thời gian rất lâu mới có thể vượt qua được xã hội Mỹ, bởi vì nước Mỹ đã phát triển hơn năm mươi năm rồi trong khi Hoa Lục của Tàu Cộng đang phát triển một cách hấp tấp gấp rút. Hãy nói dễ hiểu là Tàu Cộng đang chạy nước rút phía sau Mỹ một đoạn cách xa bằng năm mươi năm.
Như vậy, theo một định nghĩa giản dị dễ hiểu của danh từ “Kinh Tế” là nói chung những hoạt động của con người nhằm mục đích thoả mãn các nhu cầu lợi ích vật chất của con người, thì những người nhận định tình hình xã hội Hoa Lục đã dùng tiêu chuẩn nào để đánh giá nền kinh tế do Tàu Cộng chỉ huy lại được xếp hạng thứ nhì, vượt qua cả hai nước Đức và Nhật là hai nước đã phát triển lâu năm và có nền kinh tế tự do cũng như có lối sống và mức sinh hoạt của người dân Đức và dân Nhật cao hơn mức sinh hoạt của người dân Hoa Lục rất nhiều. Người ta phải thắc mắc rằng những nhận định này không khách quan, không chính xác, không trung thực và có tính cách phóng đại tuyên truyền của Tàu Cộng do một số trí thức Tàu Cộng gian giảo đưa ra chỉ nhằm khích động tinh thần của người dân Hoa Lục khi khiến cho họ tin tưởng rằng Hoa Lục dưới sự cai trị của Tàu Cộng sẽ mạnh hơn nước Mỹ và nền kinh tế Hoa Lục sẽ chiếm vị trí đứng đầu thế giới. Bằng lối tuyên truyền gian manh xảo quyệt của Tàu Cộng đã khiến cho người dân Hoa Lục phải hiểu lầm rằng với sự lãnh đạo tài tình của Tàu Cộng thì Hoa Lục của họ sẽ đánh bại nước Mỹ trên mọi phương diện.
Tuy nhiên, người dân Hoa Lục không được hiểu rõ là có hai yếu tố quan trọng mà nước Mỹ đã có, đang có và sẽ luôn luôn có để cho nến kinh tế nước Mỹ mãi mãi đứng vững dẫn đầu thế giới, đó là người Mỹ có “quyền tự do cá nhân cộng với sức mạnh của tinh thần sáng tạo phát minh”. Quyền Tự Do Cá Nhân và Tinh Thần Sáng Tạo Phát Minh là hai yếu tố quan trọng mà Hoa Lục của Tàu Cộng đã chưa từng có được thì làm sao một nền kinh tế Hoa Lục do Tàu Cộng chỉ huy có thể vượt qua nền kinh tế Mỹ. Nước Mỹ là một nước đã cấp nhiều “Bằng Sáng Chế” nhất thế giới trong khi Hoa Lục của Tàu Cộng chỉ có thể sao chép lại sự phát minh của người ta. Trong suốt ba mươi năm vừa qua những người cầm quyền Đảng Tàu Cộng đã cởi mở từng phần trong quản lý kinh tế để cho đảng viên Tàu Cộng được ưu tiên làm giàu ở Hoa Lục và điều này đã tạo ra một giai cấp Nhà Giàu Mới hay còn gọi là Đại Tư Sản Đỏ chưa từng có trong thời kỳ huy hoàng của Mao Trạch Đông.
Đảng viên Tàu Cộng có chức vụ càng cao thì họ càng có nhiều đặc quyền làm giàu, và tiền nhân dân tệ hay đô la Mỹ mà họ-Đại Tư Sản Đỏ-đã có được cả hai đều có thể trở thành một chất keo rất tốt để cho bọn họ dính chặt với nhau cùng bảo vệ quyền lợi đảng, bao gồm các quyền lợi của chính bọn họ. Một cách dễ hiểu tại sao Đảng Tàu Cộng chỉ cởi mở quản lý kinh tế mà nhất định không cải cách sinh hoạt chính trị, bởi vì những người cầm quyền đảng và cầm quyền nhà nước Tàu Cộng đã đang rất sợ hãi cái “Quyền Tự Do Cá Nhân và Tinh Thần Sáng Tạo Phát Minh” của mọi người Công Dân Hoa Lục nói chung, ở trong đảng cũng như ở ngoài đảng.
Một lời nhận định như vừa mới nói ở trên nghe thoáng qua có vẻ không đúng, không hợp lý chút nào, nhưng rõ ràng là họ không dám áp dụng “Quyền Tự Do Cá Nhân” và phát huy “Tinh Thần Sáng Tạo Phát Minh” của mọi Công Dân Hoa Lục. Bọn họ lo sợ phải mạo hiểm bị rối loạn sự lãnh đạo thống nhất đảng dẫn tới sự tan rã hàng ngũ Đảng Tàu Cộng ở tầng lớp đa số đảng viên sơ cấp và trung cấp. Khi xem xét cẩn thận tình hình phát triển xã hội, cách thay đổi lối sống của người dân ở Hoa Lục kể từ ngày Đảng Tàu Cộng cởi mở quản lý kinh tế, người ta nhận thấy hầu hết tất cả đảng viên sơ cấp và trung cấp Tàu Cộng đều đã được thoát cảnh nghèo đói. Con số thống kê các hộ dân Hoa Lục đã xoá nghèo thực sự là tất cả các hộ đảng viên Tàu Cộng, trong khi đa số các hộ thường dân Hoa Lục vẫn còn chịu cảnh nghèo đói lại là một vấn đề khác còn tồn tại cho tới nay để cái hố ngăn cách giàu-nghèo ở Hoa Lục càng lúc càng sâu rộng hơn, nó đã khiến cho cái cảnh phồn vinh giả tạo do Đảng Tàu Cộng xây dựng lên càng ngày càng lộ ra rõ hơn.
Có một điều mỉa mai là cái cảnh phồn vinh giả tạo ở Hoa Lục do Đảng Tàu Cộng đã xây dựng lên như những khu vực đô thị mới với quá nhiều chung cư, cao ốc, khu thương mại đã đang bị bỏ trống vì không có người ở khiến cho những khu vực này hiện nay trở thành những thành phố ma ở Hoa Lục. Nếu chỉ xem xét đánh giá theo cái vẻ bề ngoài thì rõ ràng là Hoa Lục của Tàu Cộng đã xoá nghèo đói trong cái cảnh phồn vinh giả tạo đó, và nó lại phát sinh ra một giai cấp mới có thật trong xã hội Hoa Lục hiện tại. Đó là giai cấp Trung Lưu Tiểu Tư Sản Mới gồm có đa số là đảng viên Tàu Cộng đã hoàn toàn thoát cảnh nghèo đói mà bọn họ đã phải chịu đựng trong thời kỳ Mao Trạch Đông. Kể từ ngày khai sinh ra Đảng Tàu Cộng cho tới ngày Đặng Tiểu Bình thực sự cầm quyền lãnh đạo đảng, thì cái giai cấp Trung Lưu Tiểu Tư Sản Cũ ở Hoa Lục đã là một trong những mục tiêu phải bị Đảng Tàu Cộng tích cực triệt hạ. Người ta nhận thấy có một sự kiện rất tế nhị thường có trong những xã hội cởi mở, sinh hoạt dân chủ, là không phải chỉ có thiểu số giai cấp Đại Tư Sản-Nhà Giàu To mới có quyền tự do cá nhân, quyền tự do lựa chọn, mà ở những nơi đó còn có cả đa số giai cấp trung lưu tiểu tư sản thực hiện chắc chắn cái quyền tự do cá nhân và quyền tự do lựa chọn của họ. Cái tính cách ắt có và đủ của một xã hội dân chủ là giai cấp Trung Lưu Tiểu Tư Sản và Quyền Tự Do Cá Nhân, Tự Do Lựa Chọn của mọi người công dân.
Trong thời kỳ Mao Trạch Đông thì giai cấp Trung Lưu Tiểu Tư Sản Cũ đã hoàn toàn bị triệt hạ, nhưng hiện nay ở Hoa Lục cũng có một giai cấp Trung Lưu Tiểu Tư Sản Mới đã đang dần dần thành hình và càng ngày càng đông càng mạnh hơn. Giai cấp Trung Lưu Tiểu Tư Sản Mới ở Hoa Lục có một đặc điểm cần phải được ghi nhận là đa số họ chính là những hộ gia đình cán bộ đảng viên Tàu Cộng đã xoá nghèo bằng nhiều thứ đặc quyền, đặc lợi kinh tế do Đảng Tàu Cộng ban phát cho họ. Hơn nữa, trong quá trình cởi mở quản lý kinh tế thì xã hội Hoa Lục cũng đã phát sinh một số đông gia đình trung lưu tiểu tư sản mới không phải gia đình cán bộ đảng viên Tàu Cộng.
Bởi vì Đảng Tàu Cộng chủ trương “chỉ cởi mở quản lý kinh tế, không cải cách sinh hoạt chính trị” cho nên cả hai giai cấp Đại Tư Sản Mới và Trung Lưu Tiểu Tư Sản Mới ở trong đảng cũng như ở ngoài đảng tại Hoa Lục đã có khuynh hướng và những suy nghĩ rằng rõ ràng là họ đang bị hạn chế cái Quyền Tự Do Cá Nhân và Quyền Tự Do Lựa Chọn của họ, không phải trên bình diện có quyền quyết định hành động kinh tế như mua bán, trao đổi, chuyển nhượng vật chất để thoả mãn các nhu cầu lợi ích vật chất trong cuộc sống của họ, mà trên phương diện sinh hoạt chính trị và có quyền quyết định hành động chính trị như ứng cử, đề cử, bầu cử để đáp ứng nhu cầu có người đại diện trung thực của họ trong guồng máy công quyền nói chung.
Nếu căn cứ theo nguyên tắc Chuyên Chính Vô Sản thì Đảng Tàu Cộng không thể nào chấp nhận giai cấp Đại Tư Sản và Tiểu Tư Sản, nhưng ở Hoa Lục trên thực tế hiện nay có cả hai giai cấp đại tư sản mới và trung lưu tiểu tư sản mới; như thế mà họ đã không bị Đảng Tàu Cộng triệt hạ như Mao đã từng làm vậy theo nguyên tắc căn bản chuyên chính vô sản-bần cùng hoá nhân dân-để cho người dân hết đường chọn lựa vì không có quyền tự do cá nhân. Hiện nay Đảng Tàu Cộng đã chấp nhận xã hội Hoa Lục có giai cấp Đại Tư Sản Mới và giai cấp Trung Lưu Tiểu Tư Sản thì một cách trực tiếp Đảng Tàu Cộng đã tự tạo cho mình một yếu huyệt ở ngay cổ họng của đảng. Phải nói là “một yếu huyệt ở ngay cổ họng của đảng” để ám chỉ việc Đảng Tàu Cộng đã đang còn xiết cổ bịt miệng người đối lập chính trị, vẫn chưa trả lại tiếng nói đại diện trung thực của người dân Hoa Lục, và vẫn không cải cách sinh hoạt chính trị trong khi đã cởi mở quản lý kinh tế. Những điều này gộp chung lại trở thành một yếu huyệt ở ngay cổ họng của Đảng Tàu Cộng. Khi Hoa Lục của Đảng Tàu Cộng chưa có được tiếng nói đại diện trung thực của Nhân Dân Hoa Lục thì Hoa Lục sẽ không bao giờ là một cường quốc thực sự phát triển, trưởng thành như Hoa Kỳ! Nếu đã và đang như vậy thì Đảng Tàu Cộng có thứ khả năng nào để chỉ huy cái nền kinh tế Hoa Lục làm cho nó có thể vượt qua nền kinh tế Mỹ!
Hơn nữa, Đảng Tàu Cộng cũng còn có thêm một yếu huyệt ở ngay trái tim của đảng. Người ta sở dĩ so sánh cái yếu huyệt này ở ngay trái tim của Đảng Tàu Cộng bởi vì những người cầm quyền đảng và nhà nước Tàu Cộng đã không còn có một trái tim, và một chút tình người khi đã xử bắn mỗi năm chừng 15000 tù nhân phạm tội hút chích cần sa, bạch phiến, ma tuý.
Đây là một yếu huyệt ở ngay trái tim của Đảng Tàu Cộng vì nó là một tệ nạn có liên quan tới nhiều cấp cán bộ đảng viên Tàu Cộng tham nhũng, và nó cũng đã được che giấu kín đáo khi chủ trương của đảng và nhà nước Tàu Cộng muốn thúc đẩy nhanh công cuộc đô thị hoá ở Hoa Lục. Công cuộc đô thị hoá hiện nay ở Hoa Lục cũng làm phát sinh ra một tầng lớp người Hoa Lục ghiền ăn chơi cờ bạc và ghiền ma tuý. Hình như trong máu của người dân Hoa Lục từ lâu có chứa tính chất gây mê cờ bạc và hút ma tuý, á phiện.
Lịch sử Hoa Lục cho thấy kể từ thế kỷ 18 người dân Hoa Lục đã yêu thích việc hút á phiện. Vào năm 1850 Hoa Lục đã là một nước tiêu thụ số lượng á phiện lớn nhất thế giới. Sự việc nghiện hút á phiện đã tràn xa lan rộng trong xã hội Hoa Lục, nhất là trong các giới quan chức cầm quyền. Có lẽ mấy triệu người Hoa Lục đã bị Mao Trạch Đông giết chết trong thời kỳ cách mạng vô sản vào năm 1949 trở về sau phải gồm có cả vô số người đang nghiện hút á phiện. Số người nghiện hút á phiện, bạch phiến, cần sa, ma tuý các loại, sau ngày Mao Trạch Đông chết thì họ được sống lại theo cái đà phát triển kinh tế nhanh của Đảng Tàu Cộng.
Thật rõ ràng dễ nhận thấy là dựa trên sự phồn vinh vừa mới được Đảng Tàu Cộng xây dựng là một tầng lớp người Hoa Lục mê ăn chơi cờ bạc có tầm cỡ quốc tế (!) cũng như số người sử dụng và nghiện ma tuý càng ngày càng nhiều thêm. Người ta đã xem xét một cách khách quan để đánh giá sự phát triển xã hội, sự thay đổi nếp sống của người dân Hoa Lục, và để có thể xác định giá trị của mức tăng trưởng kinh tế thực sự của Hoa Lục dưới sự chỉ huy của Đảng Tàu Cộng càng chính xác càng tốt.
Một cách rõ ràng là kể từ ngày Hoa Lục dưới sự cai trị của Đảng Tàu Cộng được tham gia vào thị trường thế giới thì cái mức tiêu chuẩn sinh hoạt của người dân Hoa Lục nói chung đã bắt đầu cải thiện và tiếp tục tăng cao, nhưng đồng thời cái mức tiêu thụ ma tuý các loại với số người sử dụng nghiện ma tuý đã tăng nhanh tới mức báo động. Những tin tức đáng tin cậy đã được xác nhận đúng là 40 phần trăm (40%) sản phẩm bạch phiến sản xuất tại các nước Afghanistan và Pakistan cũng như một số lượng phần trăm tương tự 40% các loại thuốc ma tuý được chế biến tại các nước Lào và Miến Điện thường xuyên được đem vào Hoa Lục bởi vì thị trường các loại thuốc ma tuý và bạch phiến ở Hoa Lục được tiêu thụ rất mạnh.
Thật là oái oăm khi nguồn tin trên còn cho biết thêm thủ phạm sản xuất các loại thuốc ma tuý lại chính là Hoa Lục vì các công ty hoá chất của Hoa Lục đã chế tạo ra trước các “hoá chất tiền chế/precursor chemicals” để sẵn sàng sản xuất thuốc lắc ecstasy và các loại thuốc ma tuý khác với mục đích xuất cảng ra nước ngoài cũng như được tiêu thụ nhanh trong nội địa Hoa Lục. Cũng có một sự thật không cần bàn cãi là cái thị trường tiêu thụ ma tuý ở Hoa Lục rất rộng lớn và nó tạo ra một số lợi nhuận khổng lồ.
Người ta cũng nhận thấy rõ ràng là cái thị trường tiêu thụ ma tuý ở Hoa Lục rất rộng lớn với sức tiêu thụ ma tuý rất nhanh vì nó đã được tổ chức an toàn móc nối hoạt động với nhiều cấp cán bộ đảng viên Tàu Cộng tham nhũng. Kể từ thập niên 1980 tham nhũng móc nối với việc mua bán ma tuý là một tội ác có tổ chức, và những người cầm quyền đảng và nhà nước Tàu Cộng cũng đã có nhiều lần nổ lực trong các chiến dịch chống tham nhũng móc nối với việc mua bán ma tuý ở Hoa Lục, nhưng người cầm quyền đảng và nhà nước đã thất bại và họ phải bỏ dở dang các chiến dịch truy tầm tiêu diệt ma túy (!) bởi vì tham nhũng có hệ thống chằng chịt phức tạp ở các cấp cán bộ đảng viên Tàu Cộng. Cũng có một điều đáng ngạc nhiên là sự tăng trưởng của nền kinh tế Hoa Lục tăng lên và cái mức tiêu chuẩn sinh hoạt của người dân Hoa Lục được cải thiện cao hơn thì lại có sự gia tăng sử dụng bạch phiến, cần sa và các loại thuốc ma tuý khác. Dĩ nhiên là tham nhũng móc nối với việc mua bán ma tuý ở Hoa Lục càng chặt chẽ, tinh vi, và càng phức tạp hơn. Một cách hài hước các chuyên gia phân tích tim-mạch-chính-trị-kinh-thương đã có một nhận định về căn bệnh tham nhũng móc nối với việc mua bán ma tuý ở Hoa Lục là khi Đảng Tàu Cộng bị điểm trúng cái yếu huyệt ở ngay trái tim của đảng thì toàn cơ thể đảng bị chết đứng như…Từ Hải tức ói máu mà đứng chết!
Nói tóm lại, cái nền kinh tế Hoa Lục dưới sự chỉ huy của Đảng Tàu Cộng đã đang có hai “yếu huyệt”, một yếu huyệt ở ngay cổ họng của đảng là trong quá trình phát triển hấp tấp thì nền kinh tế Hoa Lục phát sinh ra hai giai cấp Đại Tư Sản Mới và Trung Lưu Tiểu Tư Sản Mới. Cả hai giai cấp này đều có yêu cầu “phải có và phải thực sự thực hiện quyền tự do cá nhân và quyền tự do lựa chọn” không phải chỉ cho quyền quyết định các hành động kinh tế, mà phải có cả quyền quyết định các hành động chính trị. Còn lại cái yếu huyệt kia ở ngay trái tim của đảng bởi vì các cấp cán bộ đảng viên Tàu Cộng tham nhũng móc nối với việc mua bán ma tuý ở Hoa Lục là một tội ác diệt chủng có tổ chức mà những người cầm quyền đảng và nhà nước Tàu Cộng từ năm 1980 tới nay đã thất bại trong việc chống lại tội ác này. Có lẽ chỉ có Mao Trạch Đông là người không có trái tim mới có thể giết hết những người nghiện hút á phiện và dùng ma tuý, và trong thời kỳ huy hoàng của Mao người ta nhận thấy rất hiếm có cán bộ đảng viên Tàu Cộng tham nhũng, nhưng cũng có thể họ đã khôn khéo kín đáo hơn bây giờ, nếu không là họ đã phải chịu chết dưới tay của Mao!
Dr.Tristan Nguyễn - San Francisco, 20/8/2014

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

NGA-TÀU GÂY LẠI CHIẾN TRANH LẠNH

NGA-TÀU GÂY LẠI CHIẾN TRANH LẠNH
Nga-Tàu gây lại chiến tranh lạnh
Dr. Tristan Nguyễn


Hai nước Nga và Tàu Cộng đã khởi động những chiến thuật của Chiến Tranh Lạnh nhằm chống lại các nước Mỹ và Đồng Minh của Mỹ trong khu vực liên quan, bởi vì Nga và Tàu Cộng có nhận định rằng những nước này không ổn định nên dễ bị khống chế.

Năm Mới 2014 vừa qua được 7 ngày mà lại nói tới chuyện hai nước độc tài là Tàu Cộng và Cựu Cộng Sản Nga đang áp dụng lại những chiến thuật của Chiến Tranh Lạnh trước năm 1990, thì nghe dường như là chướng tai; tuy nhiên, cả hai nước Nga-Tàu Cộng đều có những hành động kinh tế lẫn quân sự có hậu ý kết hợp nhịp nhàng với nhau đầy tính chất chiến thuật của Chiến Tranh Lạnh để chống lại các nước Mỹ và Đồng Minh.  

Không ai có thể quên rằng hiện tại Tổng Thống Nga là Ông Putin đã từng làm Ông Trùm KGB Liên Sô và là một đảng viên cộng sản cao cấp trước khi Liên Sô tan rã. Thời thế đã thay đổi nên Ông Putin như một con rắn đã phải lột da, nhưng xương thịt vẫn còn là một con rắn cộng sản thâm độc khi ông ta vẫn duy trì tính cách cai trị theo kiểu cộng sản độc tài ở nước Nga.

Không ai có thể không biết rằng hiện tại Đảng Trưởng Tàu Cộng là Tập Cận Bình là một tên Mao-ít Chính Thống đã phải thay đổi hình dạng để làm một người cải cách, nhưng cái cốt lõi của vấn đề Hoa Lục còn đó là Đảng Tàu Cộng đã cướp mất và vẫn không chịu trả lại tiếng nói trung thực của Nhân Dân Hoa Lục.

Không ai có thể không nghĩ rằng Chiến Tranh Lạnh giữa hai khối Tự Do dẫn đầu là nước Mỹ với khối Cộng Sản dẫn đầu là nước Liên Sô đã chấm dứt vào năm 1990 khi Liên Sô tan rã, nhưng những nước tàn dư cộng sản còn lại phải biến đổi ít nhiều về hình thái và cơ cấu để tiếp tục tồn tại. Thí dụ điển hình là “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” của hai nước Tàu Cộng và Việt Cộng do hai con rắn cộng sản Tàu-Việt đã thay da đổi thịt ít nhiều mà thành hình.

Sau khi Liên Sô và Khối Đông Âu đã tan vỡ và trở thành những nước độc lập, thì hầu như mọi người Mỹ đều nghĩ rằng thế giới này không còn bị phân chia bởi những người tự do dân chủ và những người cộng sản độc tài thù nghịch với nhau nữa. Nước Mỹ và Đồng Minh không còn bị vướng mắc vào một cuộc chiến tranh huỷ diệt với Nga-Hoa. Hầu như mọi người Mỹ đều vui mừng hả hê khi nghĩ rằng cái Trại Súc Vật/Animal Farm ở Đông Phương của tác giả George Orwell đã được cải tạo căn bản từ nay về sau trở thành một trang trại sản xuất tốt đẹp rồi quan hệ làm ăn lương thiện với Tây Phương. Những thí dụ rõ ràng cụ thể là cái Trạm Thí Nghiệm Không Gian Hợp Tác Nga-Mỹ cho tới hôm nay vẫn còn hoạt động tốt đẹp đều đặn bình thường. Nước Mỹ đã cho phép hàng trăm ngàn di dân người Nga được định cư sinh sống tại Mỹ. Riêng về Hoa Lục, những nguồn tiền đô la khổng lồ của các nước Mỹ và Tây Âu, đặc biệt nhất là từ Nhật và Đài Loan, đã đầu tư vào Hoa Lục để biến đổi một Hoa Lục lạc hậu chậm tiến thành một đại công xưởng sản xuất hàng tiêu dùng cho thế giới. Nước Mỹ cũng đã cho phép hàng trăm ngàn di dân và du học sinh người Hoa Lục được vào nước Mỹ để làm việc và học tập. Với một tình hình quan hệ Nga-Hoa-Mỹ tốt đẹp như thế thì có ai dám ngu ngốc nghĩ rằng Chiến Tranh Lạnh vẫn còn đó giữa ba nước lớn này.      

Rất khác với thời kỳ Chiến Tranh Lạnh là nước Mỹ đã không có một quan hệ kinh tế với Liên Sô, nhưng hiện nay nước Mỹ và Đồng Minh lại có rất nhiều quan hệ kinh tế với Nga và Hoa Lục, cho nên các tính chất của cuộc Chiến Tranh Lạnh Mới hiện tại rất phức tạp. Cho dù các nước Mỹ và Đồng Minh có vẻ như không đang chống lại một cuộc Chiến Tranh Lạnh Mới do Nga và Tàu Cộng đã luân phiên nhau khởi động, nhưng trên thực tế đang phải đối phó với những chiến thuật của Chiến Tranh Lạnh thời kỳ Liên Xô trong thời gian gần đây đã được cả hai nước Nga và Tàu Cộng áp dụng lại để chống các nước Mỹ và Đồng Minh.

Hầu như nhiều người Mỹ đều nhận định rằng cái thành trì của chủ nghĩa cộng sản là Liên Sô đã bị phá vỡ thì không còn chủ nghĩa cộng sản nữa và họ không nghĩ rằng nước Mỹ đang dính líu vào một cuộc đấu tranh ý thức hệ nào với bất cứ nước nào khác. Tuy nhiên, tình hình thực tế không phải như vậy, bởi vì vẫn còn một số nước tàn dư của chủ nghĩa cộng sản đã biến thái để thích nghi với tình hình thực tế nên vẫn còn phát động những cuộc đấu tranh ý thức hệ chống lại nước Mỹ. Tình hình thực tế vẫn còn một mối đe doạ thực sự đối với những cơ cấu tổ chức của những nước đồng minh thân cận lâu dài của nước Mỹ ở cả Châu Á và Châu Âu. Hai nước Nga và Tàu Cộng đã khởi động những chiến thuật của Chiến Tranh Lạnh nhằm chống lại các nước Mỹ và Đồng Minh của Mỹ trong khu vực liên quan, bởi vì Nga và Tàu Cộng có nhận định rằng những nước này không ổn định nên dễ bị khống chế.     

Những sự kiện cụ thể cho thấy hai nước Nga và Tàu Cộng đã khởi động Chiến Tranh Lạnh Mới trong thời gian gần đây như thế nào: Trong mùa Xuân năm 2013 vào lúc nửa đêm thứ Sáu Vui Vẻ/Good Friday thì nước Nga đã không công khai đe doạ khối Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương (NATO), nhưng một cách bất ngờ Không Quân Nga đã dàn dựng giả tạo một cuộc tấn công oanh tạc nước Thuỵ Điển với nhiều chiến đấu cơ Nga bay vào không phận chủ quyền và bay vụt ngang qua Đảo Gotland Island của Thuỵ Điển. Không Quân Thuỵ Điển đã không kịp thời phản ứng ngăn chặn, mặc dù sau lúc đó chiến đấu cơ Thuỵ Điển chỉ bay đuổi theo chiến đấu cơ Nga qua vùng biển Baltic. Nước Nga cũng không công khai đe doạ nước Phần Lan, nhưng lại tỏ vẻ sẵn sàng dùng vũ lực và đã tỏ ý định đặt những giàn phóng tên lửa tầm xa ở khu vực biên giới phía tây của nước Nga, có lẽ những giàn phóng này đã lắp đặt xong vào vị trí nhắm đánh vào nước Đức và các nước trong khối NATO. Hơn nữa, nước Nga còn cố ý tẩy chay một số sản phẩm công kỷ nghệ của các nước trong khu vực Baltic.

Cũng có lẽ nước Nga đã không muốn tự mình gây ra một cuộc chiến tranh huỷ diệt, nhưng nước Nga đã khởi động những chiến thuật của Chiến Tranh Lạnh để gây bất ổn và làm mất niềm tin vào sự bảo hộ quân sự của nước Mỹ trong khối NATO. Nước Nga muốn các nước trong khu vực Baltic và Liên Âu cuối cùng phải chấp nhận các chính sách của nước Nga ở cả Châu Âu.  

Cũng giống như nước Nga đã khởi động những chiến thuật của Chiến Tranh Lạnh ở Châu Âu, thì ở phía Tây Thái Bình Dương trong khu vực Biển Hoa Đông và Biển Hoa Nam có Tàu Cộng đã công khai tuyên bố một vùng Nhận Dạng Phòng Vệ Không Phận/ADIZ rất rộng lớn bao trùm cả Biển Hoa Đông với một thâm ý là sau đó đồng hoá nó làm vùng Không Phận Chủ Quyền của Tàu Cộng. Một vùng ADIZ quá rộng lớn như thế thì Tàu Cộng sẽ rất khó thực thi chấp pháp theo ý muốn của mình, nhưng cái thâm ý của Tàu Cộng là một chuyện khác và đó là muốn bày tỏ cho nước Mỹ và Đồng Minh của Mỹ trong khu vực liên quan là các lực lượng Hải Quân và Không Quân của Tàu Cộng bây giờ đã lớn mạnh để sẵn sàng tranh đua với các phi đội chiến đấu và các hạm đội của Mỹ.

Trong thời gian gần đây nhất Tàu Cộng đã có một hành động mang tính chất chiến tranh lạnh rõ ràng nguy hiểm là trong khu vực Biển Hoa Nam một chiếc tàu Hải Quân Tàu Cộng đã chạy cắt ngang và ngừng lại với khoảng cách 500 mét ở phía trước một chiếc tàu Hải Quân Mỹ đang chạy khiến cho chiếc tàu Mỹ này phải kịp thời lái tránh để không gây tai nạn trên biển. Hành động lái tàu cẩu thả không tôn trọng luật an toàn giao thông đường biển dễ gây tai nạn đụng tàu như vừa kể trên của Hải Quân Tàu Cộng không thể khiêu khích Hải Quân Mỹ để sau đó làm phát sinh ra một cuộc chiến tranh nóng, và với một trình độ nghiệp vụ hải hành chuyên môn cao của chiếc tàu Hải Quân Mỹ cũng có thể tránh không cho xảy ra tai nạn đụng tàu; tuy nhiên, qua sự kiện chặn đầu tàu Hải Quân Mỹ đang chạy trên vùng Biển Hoa Nam thì Hải Quân Tàu Cộng đã cố ý tạo ra một tiền lệ rất nguy hiểm đối với luật an toàn giao thông đường biển và Quyền Tự Do Giao Thông Hàng Hải trên các hải phận quốc tế, nhất là trong khu vực Biển Hoa Đông và Biển Hoa Nam mà Tàu Cộng đã có thâm ý muốn chiếm trọn các lãnh hải kể cả các hải phận quốc tế bất chấp luật lệ công ước quốc tế và sự phản đối quyết liệt của các nước láng giềng có cùng chung vùng biển với Tàu Cộng. 

Hơn nữa Hải Quân Tàu Cộng sẽ có một thứ tâm lý ngông cuồng kiêu hãnh tự cao tự đắc bệnh hoạn kỳ quặc khi cho rằng chiếc tàu Hải Quân Mỹ khi bị chặn đường còn phải sợ hãi né tránh, như thế thì những tàu hải quân của các nước Đông Nam Á như Thái, Phi, Mã, Miên,Việt, Nam Dương, và các nước Đông Á như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan sẽ không có một sức mạnh gì đáng kể. Và trong tương lai gần sẽ có những chiếc tàu Hải Quân Tàu Cộng ở trên vùng Biển Hoa Đông và Biển Hoa Nam đậu lại chặn đường bất cứ một chiếc tàu nào của bất kể một nước nào trong khu vực để… thu “tiền lệ phí hải lộ do Tàu Cộng quản lý”, bởi vì Đảng Tàu Cộng là một Đảng Cướp Á Châu và Hải Quân Tàu Cộng rõ ràng là Hải Tặc Biển Đông xem thường mọi người và chà đạp mọi luật lệ! 

Tàu Cộng đã hành động tự áp đặt một vùng ADIZ quá rộng lớn bao trùm cả vùng Biển Hoa Đông, và có thể một ngày nào đó trong tương lai không xa Tàu Cộng lại công bố thêm một vùng ADIZ rất rộng lớn nữa để bao phủ cả vùng Biển Hoa Nam. Có lẽ những người cầm quyền Tàu Cộng cũng biết được là công việc thực thi chấp hành giá trị chủ quyền của những vùng trời và vùng biển quá rộng lớn như vậy thật sự rất khó khăn cho các giới chức không quân và hải quân thuộc cấp.

Công việc thực thi chấp hành giá trị chủ quyền thật sự rất khó khăn cũng giống như tuyên bố chủ quyền ở vùng Bắc Cực hoặc vùng Nam Cực thì không thể thực hiện được và chỉ khiến cho mọi người cười chê cho một chuyện ngông cuồng không được ai ủng hộ. Tuy nhiên, các hành động của Tàu Cộng như vừa kể trên chỉ là làm theo chiến thuật của chiến tranh lạnh chống lại nước Mỹ khi Tàu Cộng có những nỗ lực làm thay đổi tình trạng hiện tại trong những khu vực có liên quan và dần dần loại bỏ ảnh hưởng của Mỹ trong vùng Đông Á và Đông Nam Á để Tàu Cộng có thể thực sự khống chế các nước ở trong những khu vực này.       

Ngoài những hành động quân sự có tính cách chiến tranh lạnh như vừa được phân tích ở những đoạn trên, cả hai nước Nga-Tàu Cộng cũng còn có những hành động kinh tế mang đầy tính chất chiến tranh lạnh chống lại các nước Mỹ và Đồng Minh. Một thí dụ cụ thể là vừa mới đây TT Putin đã ngăn chặn được tổng thống nước Ukrain bằng số tiền 15 tỉ đô la trợ giúp ngắn hạn ngân sách chính phủ Ukrain và để cho tổng thống Ukrain quyết định không ký kết hiệp ước tự do mậu dịch với cộng đồng Liên Âu, một hiệp ước tự do mậu dịch sẽ đem lại thịnh vượng lâu dài cho nước Ukrain.   

Trong thế kỷ 20 khi có Chiến Tranh Lạnh giữa khối cộng sản độc tài đảng trị và khối tư bản tự do dân chủ thì các nước Mỹ và Đồng Minh đã không có một thứ quan hệ kinh tế loại nào đáng kể, nếu không nói là chẳng có gì cả. Nhưng hiện nay những tính chất tế nhị của Chiến Tranh Lạnh Mới trong thế kỷ 21 có đủ tích cách phức tạp khi có yếu tố kinh tế trong những chiến thuật của chiến tranh lạnh.

Trong khi cả hai nước Nga và Tàu Cộng đã đang khởi động những chiến thuật của chiến tranh lạnh để chống lại các nước Mỹ và Đồng Minh, thì những người cầm quyền các cấp của hai nước Nga và Tàu Cộng này cũng phải đối phó với một hình thức tinh tế của Chiến Tranh Lạnh Mới mà từ bản chất của những chế độ độc tài không bao giờ ưa thích nó.  Đó là Tự Do Báo Chí, một chiến thuật của chiến tranh lạnh mà cả hai nước Nga và Tàu Cộng không bao giờ dám sử dụng. Những người cầm quyền như TT Putin ở nước Nga và Đảng Trưởng Tàu Cộng Xi Jinping ở Hoa Lục vẫn còn nghĩ rằng ngành truyền thông Tây Phương, tư tưởng Tây Phương, chủ nghĩa tư bản Tây Phương đối nghịch với chủ nghĩa tư bản nhà nước của Cộng Sản biến thái, nói chung là nền tự do dân chủ đã đang được thực thi ở các nước Mỹ, Nhật, Nam Hàn, Liên Âu, và một số nước khác trên thế giới là một đe dọa thực sự cho họ, cho sự thống trị nền kinh tế trong nước do gia đình của họ độc quyền nắm giữ.  
Những người cầm quyền ở cả hai nước Nga và Tàu Cộng đều muốn duy trì sự an toàn cho bản thân họ cũng như gia đình của họ để còn tiếp tục được hưởng những đặc quyền đặc lợi do một hệ thống chế độ độc tài toàn trị đem đến cho họ. Đối với họ thì công việc phát hiện ngăn chặn những phi cơ trinh sát của Không Quân Mỹ không quan trọng bằng công việc ngăn cản cấm nhập cảnh những ký giả Mỹ và Tây Âu có thể phanh phui đem ra ánh sáng công luận những việc làm tồi bại của những gia đình đang thống trị xã hội Hoa Lục và Nga.

Cả hai nước Nga và Tàu Cộng đã đang khởi động lại Chiến Tranh Lạnh với các hành động quân sự và kinh tế chống lại các nước Mỹ và Đồng Minh, nhưng có một chiến thuật rất tinh vi và tế nhị của Chiến Tranh Lạnh là Tự Do Báo Chí thì cả hai nước Nga và Tàu Cộng đều không dám sử dụng vì tự do thông tin, không ngăn cấm ngôn luận của các nước Mỹ và Đồng Minh rất khác với sự tuyên truyền gian trá và kiểm soát thông tin một chiều của các chế độ độc tài Nga và Tàu Cộng.

Dr. Tristan Nguyễn                                                            

San Francisco, 4/1/2014