Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

LUẬT MỸ VÂY TRUMP

LUẬT MỸ VÂY TRUMP
Hình bìa của tạp chí TIME in hình mô tả Trump bị tan chảy hoàn toàn

Dr. Tristan Nguyen                                                                                               Cuộc điều tra độc lập của công tố viên đặc biệt Mueller về việc Trump thông đồng với nước Nga-Putin vừa có kết quả đầu tiên quan trọng trong ngày thứ Hai 30/10/2017 là đại bồi thẩm đoàn đã buộc tội và khởi tố ba viên chức đã từng làm việc cho TT Trump.  Công tố viên Mueller đã khôn ngoan không để cho TT.Trump bắt bẻ lý lẽ là cuộc điều tra Trump với nước Nga-Putin không thuần tính chất luật pháp Mỹ mà có động lực chính trị thúc đẩy. Công tố viên Mueller đã thuyết phục một chánh án liên bang đồng ý để thành lập một đại bồi thẩm đoàn, rồi ban điều tra của Mueller thuyết trình lên đại bồi thẩm đoàn những bằng chứng phạm tội của các đương sự, và sau đó tuỳ vào quyết định sau cùng của đại bồi thẩm đoàn.  Quyền buộc tội và khởi tố là của đại bồi thẩm đoàn, không phải của công tố viên Mueller.  Như vậy, đánh tan được luận điệu xảo biện của TT.Trump là Bộ Tư Pháp, FBI, Công Tố Viên Đặc Biệt đều làm việc vì có động lực chính trị, không chí công vô tư, không công lý; như vậy đối với Trump không công bằng!

TT. Trump nói về việc đại bồi thẩm đoàn đã khởi tố ba người có liên quan với Trump trong vụ nước Nga-Putin nhúng tay vào cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016 là “Nhìn thấy không có gì ở đây - Nothing to see here”. Ba người này là cựu viên chức chiến dịch tranh cử của Trump đã bị buộc tội chống lại nước Mỹ. Paul Manaforf là cựu quản lý chiến dịch tranh cử của Trump, và Rick Gates đối tác thương mại của Manafort cùng bị buộc 12 tội, từ tội vi phạm tài chính, tội rửa tiền đến tội làm việc cho chính phủ nước ngoài trong nhiều năm qua mà không đăng ký là đại lý nước ngoài. Người thứ ba là George Papadopoulos cựu cố vấn chính sách đối ngoại của Trump đã nhận tội lừa dối, che giấu điều tra viên FBI về quan hệ với một giáo sư người Nga có liên hệ với chính phủ Nga-Putin và người này hứa hẹn có “đất dơ-dirt” để làm hại Hillary Clinton.
   
Phát ngôn viên Nhà Trắng có thể nói việc buộc tội ba người, Manafort, Gates và Papadopoulos, không có dính líu gì tới sự thông đồng. TT.Trump đừng có mừng vội! Vì đây chỉ là sự bắt đầu kết án điều tra về việc thông đồng với nước ngoài. Có mười bảy chuyên viên luật pháp đã giúp công tố viên Mueller điều tra sự việc, thì không phải để buộc tội vu vơ những người ngoài cuộc không liên quan gì tới việc thông đồng với nước Nga-Putin. Bản án của ba người nêu trên cũng không xác nhận là không có sự thông đồng.

Bản án buộc tội Manafort và Gates không đề cập gì tới chiến dịch tranh cử tổng thống của Trump, nó chỉ buộc tội những vi phạm tài chính, tội rửa tiền của nước ngoài và che giấu tiền, gian lận thuế trong mười năm qua của đương sự. Việc đã buộc tội như vậy không có nghĩa là kết thúc cuộc điều tra sự thông đồng. Bất cứ lúc nào Manafort và Gates cũng có thể bị buộc thêm tội thông đồng với nước ngoài. Vấn đề có quan hệ tiền với nước ngoài là dễ dàng dẫn tới vấn đề thông đồng, làm việc cho nước ngoài.

Quả thật, Manafort và Gates đã bị buộc vào những tội không có dính líu gì tới sự trực tiếp thông đồng với nước Nga-Putin. Một lần nữa khiến cho TT. Trump càng mạnh miệng nói “Không có bằng chứng của sự thông đồng - There's no evidence of collusion”.  TT Trump đã vội như con chim đà điểu vùi đầu trong cát để trốn tránh thực tế.  Thực tế là công tố viên đặc biệt Mueller mới đánh vào những người phạm tội ở vòng ngoài để đi dần tới những tội phạm ở vòng trong kề cận với TT. Trump. Ví dụ như con rễ của Trump là Jared Kushner, một người không chính thức giữ chức vụ cố vấn cao cấp thứ nhất của TT.Trump nhưng có quyền lực thay mặt Trump giải quyết những thương vụ rất lớn. Con trai của TT. Trump là Donald Trump Jr. cũng đã từng gặp những người Nga có liên hệ mật thiết với điện Cẩm Linh-Putin.

Có lẽ công tố viên Mueller muốn đặt áp lực lên những tội phạm ở vòng ngoài để họ dễ dàng nhận thấy họ có thể được giảm bớt tội khi họ chịu khai báo những chuyện họ biết được có liên quan tới TT. Trump và những người thân cận với tổng thống. Trường hợp như con trai của Michael Flynn cựu cố ấn an ninh quốc gia của TT.Trump, và Papadopoulos đã nhận tội vào tháng 7/2017 cùng với sự đồng ý khai báo tất cả vụ việc dính líu với người Nga. Cách thức buộc tội những người ở vòng ngoài cũng có thể đặt áp lực mạnh và gây bất an tâm lý cho những người ở vòng trong thân cận với TT.Trump. Họ phải hồi hộp lo sợ không biết công tố viên Mueller có hỏi tội tới mình không.

Cuộc điều tra về sự thông đồng với nước Nga-Putin vẫn còn đang tiếp diễn. Song song với việc làm của công tố viên Mueller là Quốc Hội Mỹ có tới ba uỷ ban lưỡng viện và lưỡng đảng cùng hợp tác điều tra về hồ sơ Trump-Nga. Quốc Hội Mỹ không phải một quốc hội bù nhìn.  Sau tám tháng điều tra, nhiều trăm giờ phóng vấn hơn 100 người có liên quan ít nhiều về sự vụ này và gần 100000 trang của hồ sơ này. Thực sự hồ sơ Trump-Nga không phải là một trò chơi xỏ đùa giởn (a hoax) như Trump đã thường nguỵ biện cãi chối.  Rất nhiều tiền thuế của dân Mỹ và thời gian cùng công sức cực nhọc của những điều tra viên trong toán Mueller và của ba uỷ ban lưỡng viện quốc hội, cuộc điều tra hồ sơ Trump-Nga còn tiếp tục tìm kiếm các khía cạnh phức tạp của nó./.


Dr. Tristan Nguyen – San Francisco, 31/10/2017

Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

TƯ TƯỞNG TẬP CẬN BÌNH

TƯ TƯỞNG TẬP CẬN BÌNH
(Chủ Tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Tập Cận Bình của Hoa Lục Trung Cộng)
Nguyễn Thành Trí                                                                                       Tại Bắc Kinh ngày 24/10/2017, Đại Hội Đảng Trung Cộng đã bế mạc với một sự kiện nổi bật là “Tư Tưởng Tập Cận Bình” được chính thức ghi vào điều lệ đảng. Điều lệ của Đảng Trung Cộng được coi như một thứ Hiến Pháp của Trung Quốc! Như vậy, Tập Cận Bình, người đang cầm quyền cai trị tối cao ở Hoa Lục đã được tôn lên ngang hàng với Mao Trạch Đông, người khai sinh ra Đảng Trung Cộng và nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa. Tham vọng của Tập Cận Bình đến mức này đã rõ, về mặt hình thức bên ngoài, là đưa sự sùng bái cá nhân Tập Cận Bình lên ngang hàng với Mao Trạch Đông; còn về mặt phẩm chất nội dung Tư Tưởng Tập có bằng Tư Tưởng Mao hay không thì phải để sau này xem xét phân giải. Cho đến nay, điều lệ của Đảng Trung Cộng chỉ ghi nhận có một tư tưởng Mao Trạch Đông, một tư tưởng cách mạng vô sản vào những thập niên 1950-1970 đã từng gây nên những phong trào-sóng gió và thù hận chết người ở các nước nghèo khổ không phát triển của Thế Giới Thứ Ba.
Các phong trào cách mạng vô sản ở các nước thuộc Thế Giới Thứ Ba đã không thành công. Mao Trạch Đông phải chịu mở cửa Hoa Lục đ tiếp đón Tư Bản Tây Phương, và rồi Mao chết đi mang theo Tư Tưởng Mao vào lịch sử Đảng Trung Cộng. Kế tiếp là cả một thành trì cách mạng cộng sản bị sụp đổ, cái tên nước và lá quốc kỳ của nó đã bị huỷ bỏ, nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Sô Viết, một cái tên nước dài lượt thượt nên gọi tắt là Liên Sô và lá quốc kỳ Đỏ Búa Liềm đã bị chôn vùi dưới nấm mồ lịch sử Nga.  Khối cộng sản tan rã, Chiến Tranh Lạnh xem như chấm dứt, thiên hạ được sống tạm thời thái bình, mỗi quốc gia tự lo chuyện nhà mình cho tới nay hầu như không còn ai có ý muốn thống trị thế giới nữa.
Như vậy, bây giờ năm 2017, bốn mươi mốt năm sau ngày Mao chết, Tập công bố Tưởng Tập Cận Bình, một thứ tư tưởng mà tác giả của nó gọi là “Chủ Nghĩa Xã Hội Có Đặc Tính Trung Quốc Trong Thời Đại Mới”. Hơn nữa, cái tên gọi của thứ tư tưởng này đã được tác giả của nó lặp đi lặp lại nhiều lần trong bài diễn văn khai mạc đại hội đảng dài hơn ba tiếng đồng hồ, một bài diễn văn dài phá kỷ lục thế giới.
Có một điều cần nói ra ngay, cũng như Trung Cộng đã từng nói “nền kinh tế thị trường có đặc tính Trung Quốc” phải hiểu là chủ nghĩa tư bản bị lai căn ở Hoa Lục với đủ thứ tệ nạn tham nhũng của nó; giờ đây chủ nghĩa xã hội không còn thuần chất nữa mà có đặc tính Trung Quốc thời đại mới, phải hiểu là “đàn áp thô bạo người dân Hoa Lục và người dân tộc thiểu số dưới chiêu bài chống khủng bố trong nước”. Chủ nghĩa xã hội lai căn Trung Cộng thời đại mới là đi thực dân kiểu mới, dùng tiền để xâm lược mua chuộc lãnh đạo các nước độc tài ở Phi Châu, và chuyện này đang xảy ra.
Rõ ràng Tập Cận Bình đang chiếm thế mạnh trong Đảng Trung Cộng, một hình thức tập trung quyền hành vào chỉ một người, Tập Cận Bình Chủ Tịch Của Mọi Thứ, trong chính quyền Hoa Lục và trong đảng.  Khi Đại Hội Đảng Trung Cộng đã hoàn toàn nhất trí việc đưa Tư Tưởng Tập vào điều lệ đảng, không một đảng viên nào dám có ý kiến thắc mắc về nội dung của nó, người ta hiểu được Tập Cận Bình sẽ áp dụng một phương tiện hữu hiệu là Tư Tưởng Tập - Điều Lệ Đảng để mạnh tay trấn áp các đối thủ chính trị trong đảng ở Hoa Lục trong tương lai. V việc đưa Tư Tưởng Tập  Cận Bình vào Điều Lệ Đảng chứng trằng Tập và phái của Tập còn cảm thấy bất an. Lo lắng về quyền hànhcác chính sách của Tập vẫn còn bị nhiều thách thức, có thể nẩy sinh những bất bình trong tương lai và sẽ khiến cho Tư Tưởng Tập thất bại, đồng thời việc cải cách kinh tế và chính trị của Hoa Lục sẽ gặp nhiều trở ngại.
Một cách khách quan, Tư Tưởng Tập không có cao kiến gì cả, không có gì mới lạ đối với những lãnh chúa cai trị độc tài, vào thời 100 năm về trước hay 100 năm về sau này.  Vì nó đúng là s tập trung quyền hành vào một người lãnh đạo tối cao như hoàng đế, ở đây là Hoàng Đế Tập Cận Bình, siết chặt sự kiểm soát triều đình như sự kiểm soát nội bộ đảng, quan quân hay thần dân nào không trung thành với vua thì bị chém đầu; còn đảng viên nào phản đối Chủ Tịch Tập thì bị thanh trừng vì cái cớ “vi phạm điều lệ đảng như vi phạm hiến pháp Hoa Lục”.  Hơn nữa, dưới chiêu bài chống khủng bố Chủ Tịch Tập sẽ không ngần ngại tàn sát người dân tộc Hồi, Mông, Tạng nổi dậy đòi hỏi quyền lợi của họ trong Hoa Lục.
Cách nay năm năm Tập Cận Bình lên cầm quyền thống lãnh Hoa Lục, ông ta đã rất quyết đoán, và không che giấu ý định bành trướng lãnh thổ, và chắc chắc rằng Tập Cận Bình còn có tham vọng xuất khẩu Tư Tưởng Tập của mình ra nước ngoài. Sau đại hội đảng vừa rồi Tập đã thu tóm tất cả quyền lực trong đảng một cách dễ dàng, nên Tập dễ có ảo tưởng rằng “Giấc Mơ Hoa Lục” sẽ thành hiện thực, một ảo tưởng về sự xây dựng Hoa Lục thành công bằng việc dùng bạo lực đàn áp trong nước. Điều này không có nghĩa Hoa Lục dưới sự lãnh đạo của Tập và Đảng Trung Cộng là một cường quốc đủ mạnh để bành trướng lãnh thổ ở bên ngoài Hoa Lục.
Theo định nghĩa căn bản, một cường quốc phải có yếu tố tiếng nói trung thực của nhân dân trong nước. Như vậy, Hoa Lục dưới sự lãnh đạo của Tập và Đảng Trung Cộng chưa phải là một cường quốc, vì Tập và Đảng Trung Cộng chưa trả lại tiếng nói trung thực của người dân Hoa Lục trong quốc hội; các đại biểu Quốc Hội Hoa Lục không thực sự là người đại diện chân chính của người dân Hoa Lục.
Trong bài diễn văn khai mạc đại hội vừa qua Tập Cận Bình đã khoe khoang một trong những thành công lớn của Hoa Lục dưới sự lãnh đạo của Tập và Đảng Trung Cộng là bành trướng khu vực Biển Đông Nam Á, một sự bành trướng chiếm gần hết Biển Đông của nước Việt Nam, mà Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Việt Cộng một đảng cộng sản đàn em phải chịu lép vế nín thinh để cho đàn anh cướp mất vùng biển và các hải đảo của mình.  Một nước-ăn-cướp, dễ dàng cưỡng đoạt vùng biển và đảo của nước cộng sản đàn em, thì cũng không phải là một cường quốc.  Nước Mỹ ngoài khu vực Đông Nam Á, nhưng Mỹ đã từng và đang là một nước có liên quan mật thiết với các nước Đông Nam Á; tuy nhiên Mỹ đã đang phải bận rộn vì cuộc chiến chống khủng bố ở hai nước Iraq và Afghanistan hơn mười năm nay nên Tập có thể lầm tưởng “Mỹ đang bỏ khoảng trống quyền lực” tại khu vực Đông Nam Á để Trung Cộng dễ dàng lấp vào thay thế Mỹ. Nếu là một cường quốc thì Hoa Lục-Tập Cận Bình phải tham gia vào cuộc chiến chống khủng bố quốc tế như các cường quốc Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Úc, Gia Nã Đại. Ngược lại, Hoa Lục-Tập Cận Bình đã và đang đứng ngoài cuộc chiến chống khủng bố để hưởng lợi, như vậy cũng không phải là một cường quốc thực sự.
Bây giờ, đang có những lãnh đạo của một số nước không muốn ớc của họ tự do dân chủ, vì họ nghĩ rằng tự do dân chủ mang lại tình trạng không ổn định xã hội, thiếu an ninh trong nước, và bản thân họ có nguy cơ bị thay thế bởi người khác.  Vì tham quyền cố vị, nên họ đã độc tài ng thích độc tài hơn, và họ sẽ nhập khẩu Tư Tưởng Tập với điều kiện Hoa Lục-Tập Cận Bình phải hậu thuẩn duy trì chế độ độc tài của họ.
Tư Tưởng Tập Cận Bình thực chất là một chủ trương đàn áp bên trong, xâm lược bên ngoài” của họ Tập áp dụng ở Hoa Lục. Đối với một số nước nhỏ láng giềng của Hoa Lục chắc chắn họ phải lo sợ trong tương lai Hoa Lục-Tập Cận Bình sẽ xâm lược sáp nhập nước của họ. Tóm lại Tư Tưởng Tập Cận Bình có thể xuất cảng sang các nước độc tài; còn các nước dân chủ nhận thấy rằng cái tư tưởng tai hại này không thể được áp dụng cho nước của họ.
Chủ trương “đàn áp bên trong, xâm lược bên ngoài” có thể xem nó như một chủ thuyết; nó không thể là một tư tưởng vì nó thiếu tính chất triết học của một tư tưởng. Nhưng dù sao người Hoa Lục cũng đã gọi nó là một tư tưởng, thì Tư Tưởng Tập không thể so sánh bằng Tư Tưởng Mao.  Tập Cận Bình tự mình muốn được đưa lên ngang tầm với Mao Trạch Đông là Tập mong muốn được sự sùng bái cá nhân. Nhân dân Hoa Lục và người dân tộc thiểu số ở trong Hoa Lục có sùng bái Tập Cận Bình hay không là một chuyện khác./.

Nguyễn Thành Trí - Sài Gòn, 25/10/2017

Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

TRUMPCARE ĐÃ CHẾT TT. TRUMP PHÁ HOẠI OBAMACARE

TRUMPCARE ĐÃ CHẾT
TT. TRUMP PHÁ HOẠI OBAMACARE
(Hình hí hoạ châm biếm "Trump Tự Cột Cái Lưỡi Quanh Cổ Của Mình", sáng tác của hoạ sĩ Clay Bennett ở tạp chí Chattanooga Times Free Press)
 
Dr. Tristan Nguyễn
TT. Trump vừa có một thủ đoạn xảo quyệt thâm độc hiếm thấy trong các
chính sách công quản. Trump đã ký một sắc lệnh ngưng trả tiền liên
bang phụ cấp y tế phí cho bảo hiểm sức khoẻ ObamaCare. Sắc lệnh này sẽ
khiến cho nhiều triệu người công dân Mỹ được trợ cấp y tế phải ra khỏi
danh sách người có bảo hiểm sức khoẻ. Hành động của TT. Trump mang đầy
tính cách thù hận và hiểm độc, khi Trump đã đang bị ám ảnh chuyện phải
làm sao huỷ bỏ thành tích của TT. Obama thay vì phải tự mình có sáng
kiến tạo ra thành tích của chính mình trong công việc quản lý nước Mỹ.

Vào lúc này TrumpCare xem như đã chết. Sau hai lần những người Cộng
Hoà ở Quốc Hội Mỹ đã nổ lực hết sức để huỷ bỏ và thay thế ObamaCare
bằng TrumpCare không thành công. TT. Trump tức giận nói “Chúng ta thất
vọng với số người nhất định gọi-là Cộng Hoà - We are disappointed in
certain so-called Republicans." Những người Cộng Hoà ở Thượng Viện Mỹ
không thể làm theo ý muốn của Trump và làm cho TrumpCare sống. Thế là
TT. Trump ra tay độc ác đánh ObamaCare thêm một đòn chí mạng, Trump đã
ký một sắc lệnh chấm dứt việc chính phủ liên bang trả tiền phụ cấp y
tế phí cho mấy triệu người công dân Mỹ nhận được trợ cấp bảo hiểm sức
khoẻ ObamaCare. Trong số đó chắc chắn có rất đông người công dân Mỹ
gốc Việt.

Vấn đề chính sách bảo hiểm sức khoẻ của nước Mỹ rất phức tạp khó hiểu,
nhưng chúng ta cũng cố gắng nói ra đây ở một mức độ nào đó cho nó giản
dị dễ hiểu. Chúng ta có thể nói Luật Bảo Hiểm Sức Khoẻ Vừa Túi Tiền –
Affordable Care Act (ACA) hay còn gọi là ObamaCare đã và đang làm giảm
các chi phí của việc chăm sóc sức khoẻ trong hai cách:

Cách thứ nhất là chính phủ Mỹ chi trả một phần phí tốn hàng tháng tiền
bảo hiểm cho nhiều triệu người công dân Mỹ lợi tức thấp dưới tiêu
chuẩn mức nghèo, đã mua hợp đồng bảo hiểm thông qua hệ thống
Healthcare.gov của chính phủ quản lý.  Việc này trực tiếp làm giảm chi
phí của một hợp đồng bảo hiểm sức khoẻ.

Tuy nhiên, đối với nhiều người Mỹ những chi phí khác về chăm sóc sức
khoẻ như những khoản tiền khấu trừ (deductibles) phải do bệnh nhân trả
trước khi tính tới tiền bảo hiểm, cũng như số tiền hàng năm
móc-túi-trả tối đa (out-of-pocket maximums) theo hợp đồng bảo hiểm,
khiến cho chi phí bảo hiểm sức khoẻ quá đắc tiền. Đối với những trường
hợp này ObamaCare đưa ra đề nghị phụ cấp thứ hai, nhưng việc trả tiền
bảo hiểm gián tiếp. Có nghĩa là thay vì đưa trực tiếp cho bệnh nhân để
trả số tiền móc-túi-trả tối đa, Luật Bảo Hiểm Sức Khoẻ Vừa Túi Tiền -
Affordable Care Act (ACA), ObamaCare đòi hỏi các công ty bảo hiểm phải
bao các chi phí cho những khách hàng lợi tức thấp này, nhưng cao hơn
mức nghèo. Rồi sau đó chính phủ liên bang trả lại chi phí cho các công
ty bảo hiểm. Một thí dụ cụ thể dễ hiểu là một người Mỹ có lợi tức gấp
hai lần mức nghèo năm 2016, nhưng là một người có lợi tức thấp; kết
quả là ObamaCare làm giảm số tiền móc-túi-trả tối đa theo hợp đồng bảo
hiểm là từ US $6,850 đô la xuống còn US $2,250 đô la.

Bây giờ TT. Trump tuyên bố rằng chính phủ liên bang trả tiền phụ cấp y
tế phí là “bất hợp pháp”, là vi phạm hiến pháp, và Chính Phủ Trump có
nhiệm vụ pháp lý yêu cầu phải cứng rắn nghiêm khắc với các công ty bảo
hiểm. Quả thật, Trump đã miệng lưỡi giảo biện, vì dựa theo lời nói của
Trump thì đây là một luận điểm pháp lý rất vô lý. Đã có một chánh án
liên bang ra phán quyết vào tháng 5/2017 rằng Quốc Hội Mỹ phải thích
ứng số tiền mặt trả cho các công ty bảo hiểm trước khi Chính Phủ Trump
hoàn trả số tiền lại cho họ. Hơn nữa, bây giờ đã có 18 tiểu bang trong
số đó có California và Washington DC. thưa kiện TT. Trump ở toà án
liên bang về việc Chính Phủ Trump ngưng trả tiền phụ cấp y tế phí.

Người ta cũng nhận thấy rõ ràng là sắc lệnh của TT. Trump làm cho
chính phủ liên bang ngưng trả tiền phụ cấp y tế phí cho các công ty
bảo hiểm sẽ không chấm dứt “tiền bảo lãnh – bail out”, vì nó sẽ tiếp
tục yêu cầu các công ty bảo hiểm phải bao chi phí bảo hiểm. Đến đây
người ta thấy được tính cách xảo quyệt thâm độc của Trump khi ký sắc
lệnh này.

Để đền bù vào số tiền mà TT. Trump đã cắt xén, các công ty bảo hiểm dự
tính tăng tiền mua bảo hiểm lên 20 phần trăm trong năm thứ nhất, 2018.
Một cách chắc chắn là việc tăng giá tiền mua bảo hiểm sẽ đặt gánh nặng
chi phí lên vai người trả thuế nhiều hơn. Chính phủ liên bang sẽ phải
còn bị ràng buộc nghĩa vụ về việc trợ cấp cho hàng triệu người công
dân Mỹ để có những hợp đồng bảo hiểm giờ-đây-đắc-tiền-hơn-nữa. Có một
điều oái oăm đáng chú ý là khi giá tiền mua bảo hiểm tăng vọt lên càng
cao thì sẽ làm cho càng nhiều người công dân Mỹ hơn nữa hội đủ tiêu
chuẩn được hưởng phụ cấp y tế phí.

Vì vậy hành động ký sắc lệnh này của TT. Trump phải được xem như là
một hành động cố ý phá hoại Luật Bảo Hiểm Sức Khoẻ Vừa Túi Tiền (ACA),
ObamaCare.  TT. Trump đã nổ lực hết sức để làm lay động, chao đảo thị
trường bảo hiểm của chương trình ObamaCare và còn tung ra tin-vịt là
chương trình bảo hiểm ObamaCare đang sụp đổ, bị nổ tung rồi.  Trump
quá rõ ràng mong muốn chuyện chi phí của chương trình ObamaCare bị đẩy
lên cao, và hàng triệu người công dân Mỹ bị đẩy ra khỏi danh sách
những người có bảo hiểm sức khoẻ, để cho chương trình bảo hiểm
ObamaCare bị kiệt quệ, và như thế nó sẽ phải bị huỷ bỏ hoàn toàn.
Trump đã đang có một mong muốn hết sức kỳ quặc là chính mình trở thành
một người có thể huỷ bỏ và thay thế “Luật Bảo Hiểm Sức Khoẻ Vừa Túi
Tiền – Affordable Care Act -  Một Luật Của Nước Mỹ!”.

Một khía cạnh khác của sắc lệnh TT. Trump là có thể khiến cho những
người Cộng Hoà và Dân Chủ ở Quốc Hội Mỹ phải cố gắng hơn để có thoả
hiệp lưỡng đảng nhằm tu chính những thiếu sót, nếu có, của Luật Bảo
Hiểm Sức Khoẻ Vừa Túi Tiền – Affordable Care Act (ACA), ObamaCare.
Quốc Hội Mỹ có thể làm vô hiệu hành động vô trách nhiệm của TT. Trump
bằng cách thích ứng số tiền phụ cấp trả cho các công ty bảo hiểm căn
cứ theo luật bảo hiểm của nước Mỹ.

Chúng ta phải tìm hiểu xem tại sao TT. Trump lại làm chuyện có hại như
vậy. Trump sẳn sàng làm sụp đổ, hay ít nhất phải làm gián đoạn một
phần của thị trường bảo hiểm nước Mỹ, và làm tổn hại nhiều triệu người
công dân Mỹ đang được hưởng trợ cấp y tế phí, và còn làm cho kinh phí
của chính phủ liên bang tăng thêm hàng trăm tỷ đô la, nhưng tất cả
không để phục vụ cho một mục tiêu chính sách quốc gia nào của Trump!

Có một điều nổi bật hơn mọi chuyện khác là cá nhân Trump đã từng không
ưa thích cá nhân Obama, một người Mỹ lai da đen có người cha ngoại
kiều Kenya da đen và người mẹ Mỹ trắng. Đã từng có nhiều năm qua,
Trump quyết liệt nhất định rằng Obama không được sinh ra trong nước
Mỹ, và vì vậy không hội đủ tiêu chuẩn làm tổng thống Mỹ. Trump đã cảm
thấy bực tức khi Obama trở thành người chủ ngôi Nhà Trắng, nên Trump
đã ép buộc Obama xuất trình công khai giấy khai sinh chính thức của
Obama để chứng minh rõ ràng là Obama được sinh trong nước Mỹ.  Bây giờ
Trump đã làm tổng thống Mỹ, Trump mong muốn rất đơn giản là phải xoá
sạch mọi thứ của Obama, người tổng thống lai da đen đầu tiên của nước
Mỹ, mà thành tích lớn nhất của TT. Obama đã làm đuợc cho người công
dân Mỹ là Luật Bảo Hiểm Sức Khoẻ Vừa Túí Tiền – Affordable Care Act
(ACA), ObamaCare. TT. Trump rất muốn thay thế ObamaCare bằng
TrumpCare! Trump không thèm lưu ý gì tới quyền lợi của nhiều triệu
người công dân Mỹ thuộc mọi chủng tộc hiện sống trên nước Mỹ!

Bây giờ TrumpCare đã chết, nhưng ObamaCare vẫn còn sống, cho dù Trump
đã đang cố ý phá hoại ObamaCare.  Vấn đề đáng nói thêm vào đây là Đảng
Cộng Hoà chiếm đa số ở quốc hội và Trump đang làm chủ ngôi Nhà Trắng,
họ hiện tại là đảng cầm quyền quản lý nước Mỹ.  Họ phải hoàn toàn chịu
trách nhiệm về mọi thứ hiện trạng của nước Mỹ.

Căn cứ vào sự thăm dò ý kiến công chúng Mỹ vào tháng 8/2017 của hệ
thống bệnh viện Kaiser Family Foundation, người công dân Mỹ trên toàn
quốc nói rằng bây giờ Đảng Cộng Hoà phải chịu trách nhiệm về việc làm
cho Luật Bảo Hiểm Sức Khoẻ Vừa Túi Tiền - Affordable Care Act (ACA),
ObamaCare tiến triển hơn, chứ không phải huỷ bỏ nó.

Hơn nữa, tổ chức Kaiser Family Foundation còn thực hiện thêm một cuộc
thăm dò vào tháng 10/2017 mới đây để đánh giá nghiêm khắc hơn về chiến
lược của TT. Trump. Câu hỏi trực tiếp là TT. Trump nên làm cho Luật
ACA tiến triển hơn, hay TT. Trump cố làm cho Luật ACA gặp nhiều trở
ngại để rồi huỷ bỏ nó và thay thế bằng TrumpCare? Công chúng Mỹ đã có
71% phần trăm thúc giục TT. Trump nên làm cho Luật ACA tiến triển hơn
là Trump gây khó khăn làm cho nó bị thất bại.

Tóm lại để kết luận rằng TT Trump phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về
việc quản lý nước Mỹ, khi Trump phá hoại một luật của nước Mỹ là Trump
tự phá hoại chính mình. Điều này tất nhiên đúng khi nhiều triệu người
công dân Mỹ rất cần có bảo hiểm sức khoẻ. Trump sẽ phải tự học lấy bài
học giá trị này khi nhiều triệu người công dân Mỹ bị cướp mất bảo hiểm
sức khoẻ của họ./.

Dr. Tristan Nguyễn – San Francisco, Chúa Nhật 22/10/2017

Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

CẦU NGUYỆN CHO LAS VESGAS

PRAY FOR LAS VEGAS
CẦU NGUYỆN CHO LAS VESGAS


QUỐC HỘI MỸ PHẢI CÓ MỘT LUẬT KIỂM SOÁT VŨ KHÍ CHẶT CHẼ HƠN,
CÀNG SỚM CÀNG TỐT, TRƯỚC KHI NHIỀU NGƯỜI VÔ TỘI BỊ GIẾT THÊM NỮA.

THE U.S CONGRESS MUST HAVE A MORE RIGOROUS GUN-CONTROL LAW,
AS SOON AS POSSIBLE, BEFORE MANY MORE INNOCENT PEOPLE GET KILLED. 

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

DACA CỦA NGƯỜI MƠ ƯỚC Ở MỸ

DACA CỦA NGƯỜI MƠ ƯỚC Ở MỸ
(Hình chụp những người biểu tình đứng trước Phủ Tổng Thống Mỹ cầm biểu ngữ
"DREAMERS NOT CRIMINALS#DACA
NGƯỜI MƠ ƯỚC KHÔNG PHẢI TỘI PHẠM#DACA"

Dr. Tristan Nguyễn 
DACA là chữ viết tắt của  Deferred  Action  for Childhood  Arrivals có nghĩa “Hoãn Lại Hành Động Cho Trẻ Em Đến Mỹ”; nói rõ hơn là những trẻ em được, cha mẹ, thân nhân hay mồ côi, đem vào nước Mỹ không có giấy tờ hộ tịch tuỳ thân, và tới hôm nay họ cũng không có giấy tờ hợp pháp cư trú trong nước Mỹ.  Nếu họ bị bắt, vì bất cứ lý do gì, họ sẽ bị câu lưu ở những trại giam của cơ quan di trú để chờ ngày trục xuất về nước nguyên quán.

Vào năm 2012 TT Barack Obama đã ký sắc lệnh di trú DACA, một chương trình di trú nhằm bảo vệ những trẻ em di dân đã đến nước Mỹ bất hợp pháp.  Để có đủ yếu tố được chương trình DACA bảo vệ, những trẻ em này phải đã đến nước Mỹ trước 16 tuổi và thực sự đã sống trong nước Mỹ kể từ ngày 15/6/2007.  Họ không thể già hơn 30 tuổi khi Bộ Nội An (Department of Homeland Security – DHS) thi hành sắc lệnh DACA vào năm 2012. Những di dân trẻ em này được miêu tả như là những “Người Mơ Ước – Dreamers” ở Mỹ.  

Căn cứ vào số liệu của Bộ Nội An tính đến ngày 31/3/2017 đã có gần 800000 người đủ điều kiện được chấp thuận trong chương trình DACA.  Những “Người Mơ Ước – Dreamers” ở Mỹ này nhiều nhất có nguồn gốc người Mễ, kế tiếp là người El Salvador, Guatemala, Honduras đến từ Trung Mỹ Châu.  Có một chuyện đáng ngạc nhiên là một số ít người Tàu Hoa Lục và Việt; không rõ nguyên do nào mà họ có thể đã đến nước Mỹ trước 16 tuổi không có giấy tờ hộ tịch nguyên quán.

Trước đây họ đã sống trong bóng tối bây giờ chương trình DACA đã mang họ ra ánh sáng; họ không phải sống lén lút ẩn tránh trong bóng tối và lo sợ.  Khi những đơn xin chương trình DACA của họ được nhân viên Di Trú Mỹ chấp thuận, thì họ có được giấy phép lái xe, được ghi danh học 2 năm đại học cộng đồng, được học nghề chuyên môn, được việc làm hợp pháp ổn định, được phép gia nhập Quân Đội Mỹ.  Thật là chuyện tuyệt vời, một số đã tốt nghiệp đại học 4 năm San Francisco State, San Jose State, UC Berkeley và đang làm việc kỷ sư điện toán cho Google, FaceBook.  

Nhưng việc hoãn bị trục xuất về nước nguyên quán có thời hạn, những “Người Mơ Ước – Dreamers” ở Mỹ có thể được hoãn bị trục xuất và sống hợp pháp trong nước Mỹ thời hạn 2 năm và họ phải xin gia hạn.  Việc cần thiết quan trọng cho họ là họ không được làm điều gì phạm pháp ở địa phương họ ở, như tội danh ấu đả với người khác hay say rượu lái xe; kết quả là cảnh sát địa phương có hồ sơ tội phạm của họ; như thế họ sẽ không được phép gia hạn và bị bắt để chờ ngày trục xuất.  Có chừng 1500 người đã bị từ chối gia hạn và hiện bị câu lưu tại những trại giam di trú.

Trong thời gian vận động tranh cử tổng thống, ứng cử viên Donald Trump đã có một lập trường di trú cực đoan; Trump muốn bắt giữ và trục xuất gần 11 triệu người di dân bất hợp pháp hiện ở trong nước Mỹ.  Nổi bật nhất là việc Trump đã gọi sắc lệnh DACA của TT Obama là một sắc lệnh bất hợp pháp và Trump hứa sẽ huỷ bỏ ngay lập tức nếu Trump thắng cử tổng thống Mỹ.  Bây giờ Donald Trump thực sự là tổng thống Mỹ và vào ngày thứ Ba 5/9/2017 Trump quyết định vận mệnh của DACA cũng như vận mệnh của gần 800000 “Người Mơ Ước – Dreamers” ở Mỹ.

Trên khắp nước Mỹ đã có nhiều cuộc biểu tình phản đối và kêu gọi TT Trump đừng huỷ bỏ DACA; nhiều hội đoàn xã hội Mỹ, cũng như có một số người lãnh đạo thương nghiệp Mỹ đã kêu gọi TT Trump tiếp tục chương trình DACA vì những “Người Mơ Ước – Dreamers” ở Mỹ có đóng góp nhiều hữu ích cho nước Mỹ.  Không rõ là TT Trump sẽ thay đổi lập trường di trú cực đoan của ông ta hay không; vì vậy ngày thứ Ba 5/9/2017 là một ngày quan trọng đối với gần 800000 “Người Mơ Ước – Dreamers” ở Mỹ, cũng như chính sách di trú của nước Mỹ, một quốc gia của người di dân luôn tự hào về sự bao dung.  Hơn nữa, người vợ thứ ba vào năm 2005 kết hôn với Trump tên gọi là Melanija Knavs người Slovenian, hiện tại là Melania Trump cũng là một di dân đã đến nước Mỹ từ nước Slovenia, Yugoslavia Liên Bang Nam Tư cộng sản trước kia.

Có nguồn tin từ phủ tổng thống bị tiết lộ là TT Trump sẽ tuyên bố vào ngày thứ Ba 5/9/2017 một kế hoạch trì-hoãn-6-tháng không hành động gì tức thời đối với chương trình DACA, nhưng chương trình DACA sẽ dần dần bị vô hiệu hoá cho tới lúc hoàn toàn bị huỷ bỏ.  Như vậy Quốc Hội Mỹ có đa số Cộng Hoà ở lưỡng viện phải làm việc thế nào để có một đạo luật chính thức thay thế DACA.

Nếu TT Trump giữ lời hứa lúc tranh cử tổng thống là tức thì huỷ bỏ sắc lệnh di trú DACA năm 2012 của TT Obama, thì những “Người Mơ Ước – Dreamers” ở Mỹ hiện đang sống và làm việc ở trong nước Mỹ, trong Quân Đội Mỹ còn chút hi vọng nào không?  Có lẽ vì hành động tức thì huỷ bỏ DACA của TT Trump, sẽ tạo áp lực mạnh mẽ lên Quốc Hội Mỹ khiến cho những nhà làm luật Dân Chủ cũng như Cộng Hoà phải có biện pháp bảo vệ những “Người Mơ Ước – Dreamers” ở Mỹ một cách thực tế.  

Trên thực tế, luôn luôn Quốc Hội Mỹ không phải bù nhìn, không phải lệ thuộc của tổng thống, và nhất là những người Cộng Hoà ở quốc hội không phải thuộc hạ của TT Donald Trump./.


Dr. Tristan Nguyễn 
San Francisco, Labor Day 4/9/2017

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

BÀI HỌC VNCH 1975 CHO MỸ - BẮC HÀN - NAM HÀN

BÀI HỌC VNCH 1975 CHO MỸ - BẮC HÀN - NAM HÀN
Nguyễn Thành-Trí
Trên Bán Đảo Triều Tiên đã và đang có hai nước Nam Hàn và Bắc Hàn như vào năm 1975 trở về trước có hai nước VNCH ở miền Nam và VNDCCH ở miền Bắc. Hai nước Nam Hàn và Bắc Hàn vẫn còn trong tình trạng chiến tranh. Lệnh Ngưng Bắn tháng 7/1953 ở vĩ tuyến 38 làm biên giới giữa Bắc Hàn và Nam Hàn. Biên giới Nam Hàn - Bắc Hàn là một khu vực có vũ trang nặng nề nhất thế giới. Thủ đô Hán Thành – Seoul của Nam Hàn ở trong tầm trọng pháo và hoả tiển của Bắc Hàn. Nếu Bắc Hàn bất ngờ tấn công bằng mưa pháo và tên lửa, thì Hán Thành - Seoul trở thành bình địa.  Nhưng tất cả các nguồn tin tức tình báo thu thập được từ Bắc Hàn cho biết Bắc Hàn không sẵn sàng để gây ra chiến tranh thêm một lần nữa, vì lần này chiến tranh nguyên tử với Mỹ có nghĩa là Bắc Hàn tự huỷ diệt, tự xoá bỏ chế độ độc tài họ Kim. 
Trên thực tế Mỹ đã điều nghiên một cuộc oanh tạc rất lớn và tàn khốc cùng một lúc đánh phủ đầu hơn 60 mục tiêu quân sự có giàn phóng tên lửa của Bắc Hàn để huỷ diệt toàn bộ chương trình nguyên tử của Bắc Hàn.  Một cuộc oanh tạc bất ngờ rất lớn và ác liệt sẽ có hơn một triệu người Bắc Hàn chết, và làm tê liệt guồng máy nhà nước Bắc Hàn. Vì thế Kim Chính Ân lo sợ sẽ làm thay đổi chế độ cộng sản độc tài của hắn.  Điều hắn muốn nhất là sự an toàn và kéo dài chế độ cộng sản độc tài của họ Kim.  Hắn muốn Mỹ có một sự bảo đảm với hắn là Mỹ sẽ không tấn công Bắc Hàn, vì vậy hắn rất muốn có một hiệp định hoà bình để thay thế cho lệnh ngưng bắn hiện nay. Việc vi phạm một lệnh ngưng bắn thì dễ dàng khả thi hơn việc vi phạm một hiệp định hoà bình.  Nếu Mỹ tấn công Bắc Hàn trong lúc này thì dễ dàng khả thi hơn vì Mỹ chỉ vi phạm một lệnh ngưng bắn giữa hai nước Bắc Hàn – Nam Hàn đã có từ năm 1953. 
Tại diễn đàn khối Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á - ASEAN vào ngày 06/08/2017 bên lề cuộc họp tại Manila, Philippines, Ngoại Trưởng Mỹ Rex Tillerson nói rằng Bắc Hàn phải ngừng việc phóng tên lửa nếu muốn đàm phán với Mỹ.  Ông Rex Tillerson xác nhận rằng các đường dây liên lạc với Bắc Hàn vẫn mở ra.  Đối thoại giữa Mỹ và Bắc Hàn có thể diễn ra khi hội đủ các điều kiện.  Mặc dù Mỹ không công nhận Bắc Hàn là một quốc gia nguyên tử, nhưng Mỹ phải chấp nhận một sự thật là Bắc Hàn có khả năng sức mạnh nguyên tử, và thái độ cùng hành động của Kim Chính Ân rất bất thường khó lường trước.
Vì có sự trợ giúp của Nga và Tàu Cộng nên Bắc Hàn – Kim Chính Ân đã và đang phát triển nhanh khả năng nguyên tử có thể trực tiếp đe doạ Mỹ.  Kim Chính Ân đang dùng chương trình vũ khí nguyên tử để bảo vệ chế độ cộng sản độc tài đảng trị họ Kim của mình một cách khá thành công.  Người ta cũng không quên nhận dạng ra kẻ đứng sau lưng Bắc Hàn - Kim Chính Ân rõ ràng là Tàu Cộng - Tập Cận Bình; tương tự như vậy, trong Chiến Tranh Triều Tiên 1950-1953 Tàu Cộng – Mao Trạch Đông cũng đã trợ giúp Bắc Hàn – Kim Nhật Thành đánh Nam Hàn và Mỹ.  Tàu Cộng luôn lo sợ một nước Đại Hàn thống nhất và đồng minh với Mỹ.
Về phía Nam Hàn hiện nay lời lẽ hòa dịu hơn nhiều. Một viên chức phủ tổng thống Nam Hàn cho biết tổng thống Moon Jae In muốn trực tiếp nói chuyện với Bắc Hàn – Kim Chính Ân, và luôn dành ưu tiên các giải pháp hòa bình cho vấn đề Bán Đảo Triều Tiên.
Ở đây có một bài học VNCH 1975 cho Mỹ và cho cả Bắc Hàn -Nam Hàn.  
Nhiều người Miền Nam VN đã kết án Mỹ phản bội đồng minh VNCH, nhưng họ không hiểu vì lúc đó năm 1973 họ đã không được biết nội dung bản Hiệp Định Hoà Bình Paris 1973 ra sao.  Đổi lấy việc duy trì TT Thiệu ở chức vụ lãnh đạo VNCH cho tới ngày tổng tuyển cử ở miền Nam VN bằng các sư đoàn CSBV ở dưới vĩ tuyến 17 không rút về miền Bắc. Mỹ đã để lại rất nhiều đủ loại phương tiện quân sự cho VNCH.  Cụ thể là 114 chiếc máy bay phản lực chiến đấu cơ F5A, nhiều xe tăng M113, M41A3, M48A3, súng đại bác 105 ly, 155 ly, hơn một triệu súng trường M16, quân trang quân dụng, và trang thiết bị, vân vân …còn mới nguyên cho Quân Đội VNCH.  Những thứ này đã bị CSBV tịch thu toàn bộ khi cưỡng chiếm chính quyền VNCH vào ngày 30/4/1975
TT Nguyễn Văn Thiệu đã thừa hưởng một nguồn tài nguyên vật lực, nhân lực dồi dào của nước VNCH.  Tổng tư lệnh quân đội Nguyễn Văn Thiệu đã chỉ huy Quân Lực VNCH.  Quân Lực VNCH đã từng đứng đầu các quân lực của các nước Đông Nam Á trước năm 1975. Quân Lực VNCH là một lực lượng quân sự rất mạnh so với lực lượng quân sự của chính phủ Việt Cộng Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam chỉ có các nhóm du kích và các đại đội lính địa phương không đủ quân số.  Các sư đoàn CSBV để lại miền Nam phải nguỵ trang làm lực lượng quân sự của chính phủ Việt Cộng Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam.  Trên mặt trận chính trị, tại sao gọi là chính phủ lâm thời, vì nó chưa được các nước chính thức công nhận. Trong khi chính phủ VNCH đã chính thức được 87 nước trên thế giới công nhận từ lâu, và là thành viên của Liên Hiệp Quốc.  Nếu so sánh lực lượng ở miền Nam VN thì TT Thiệu ở thế chủ động có sức mạnh quân sự và nhiều quyền lực chính trị trội hơn Việt Cộng rất nhiều.
Các sư đoàn CSBV phải đồng hoá bộ đội cộng sản miền bắc nguỵ trang làm lực lượng quân sự Việt Cộng Miền Nam VN.  Bằng chứng rõ ràng khi các xe tăng và bộ đội CSBV di chuyển về các tỉnh thành của VNCH đều phải che đậy nguồn gốc bằng cách treo cờ Việt Cộng Miền Nam VN, lá cờ nửa xanh nửa đỏ sao vàng chứ không phải cờ đỏ sao vàng CSBV. Trước khi phải từ chức vào ngày 21/4/1975 TT Thiệu đã yêu cầu Mỹ giải quyết hết các sư đoàn CSBV đang ở dưới vĩ tuyến 17 bằng những chuyến bay B52, nhưng Mỹ không đáp ứng yêu cầu của TT Thiệu; vì nếu rãi thảm bom B52 trên các sư đoàn CSBV vào thời gian tháng 4/1975 là Mỹ rõ ràng vi phạm Hiệp Định Hoà Bình Paris 1973.  Nói về vấn đề vi phạm hiệp định hoà bình, cả ba bên VNCH, CSBV, Việt Cộng Miền Nam VN đều đã vi phạm; cho nên Uỷ Ban Quốc Tế Giám Sát Thi Hành Hiệp Định ở miền Nam VN đã làm việc không có kết quả.  TT Nixon hứa sẽ trả đủa mạnh mẽ nếu CSBV vi phạm hiệp định, nhưng VNCH – TT Thiệu đã vi phạm hiệp định, thì Mỹ - TT Nixon phải làm sao?  Hơn nữa, trên mặt trận chính trị, TT Thiệu đã không có một lực lượng cán bộ chính trị đáng kể.
Sau khi ký kết hiệp định hoà bình là Mỹ không thể tiếp tục can thiệp quân sự vào miền Nam VN, là VNCH phải chiến đấu chính trị với CSVN.  Về phía Mỹ để yểm trợ cho TT Thiệu trong cuộc tổng tuyển cử ở miền Nam VN chống lại Việt Cộng chính phủ Cách Mạng Lâm Thời CHMNVN, Mỹ đã bí mật có một đội ngũ cán bộ người Việt nói rành tiếng Mỹ, được tập huấn chính trị đầy đủ và biết cách thức tổ chức bầu cử ứng cử dân chủ tự do.  Họ đã bí mật hiện diện và bắt đầu làm việc của họ ở các tỉnh thành VNCH ở miền Nam sau năm 1973. 
Hiệp Định Hoà Bình Paris 1973 đã thực sự được bốn bên ký kết là Mỹ, VNCH, CSBV, và Việt Cộng Miền Nam; trên nguyên tắc là bốn bên phải nghiêm chỉnh thi hành hiệp định.  Chỉ có Mỹ thi hành chấm dứt chiến tranh VN, còn ba bên kia là người VN thì không.  Bởi vì TT Thiệu chủ động từ chối thành lập Hội Đồng Quốc Gia Hoà Giải Hoà Hợp Dân Tộc VN ngay từ đầu, nên trên mặt trận chính trị VNCH đã bị bế tắt. TT Thiệu đã ích kỷ, độc tài và lo sợ, nghi kỵ người khác cho dù là người quốc gia VNCH.  Nếu bầu cử ứng cử dân chủ tự do thì Thiệu lo sợ bị thất cử.  Thiệu lo sợ bị mất chức tổng thống.  TT Thiệu phải liên hiệp các đảng phái quốc gia và những người Việt quốc gia VNCH trong một chính phủ liên hiệp, đoàn kết quốc gia, nhưng TT Thiệu đã không làm được như vậy. TT Thiệu nhìn người nào cũng thành ra Việt Cộng, nên TT Thiệu không chịu liên hiệp.  Phải nói cho rõ ở đây là liên hiệp các đảng phái quốc gia VNCH chống lại Việt Cộng. Trên mặt trận chính trị TT Thiệu đã làm hỏng kế hoạch hoạt động bầu cử ứng cử dân chủ tự do ở miền Nam VN của Mỹ. TT Thiệu nhất định không thành lập Hội Đồng QGHGHHDT vì cho rằng việc thành lập hội đồng này là liên hiệp với cộng sản.  Trong trường hợp hội đồng QGHGHHDT được thành lập thì phía VNCH TT Thiệu là người nắm phần chủ động chính yếu, vì VNCH là thành phần có đủ khả năng đứng ra tổ chức thành lập hội đồng.  Và TT Thiệu vẫn còn duy trì được quyền lực quân sự và chính trị của mình cho tới ngày tổng tuyển cử ở miền Nam VN.  Nhưng TT Thiệu đã không hiểu như vậy; Thiệu lo sợ bị thất cử, lo sợ bị mất chức tổng thống.  TT Thiệu cố giữ lấy chức tổng thống cho tới ngày Mỹ không thoả mãn yêu cầu rãi thảm bom B52 trên các sư đoàn CSBV hiện đồn trú dưới vĩ tuyến 17 ở miền Nam VN, và cuối cùng Thiệu phải từ chức vào ngày 21/4/1975.  Đây là bài học VNCH 1975 cho Mỹ và cho cả Bắc Hàn và Nam Hàn.
Bây giờ Bắc Hàn – Kim Chính Ân rất muốn có một Hiệp Định Hoà Bình thay thế Lệnh Ngưng Bắn 1953.  Một hiệp định hoà bình sẽ mang lại nhiều lợi ích cho Bắc Hàn những điểm chính như sau: 
(1) bảo đảm Mỹ sẽ không bất ngờ tấn công Bắc Hàn; 
(2) chế độ cộng sản độc tài đảng trị họ Kim vẫn còn duy trì, người dân Bắc Hàn tự giải quyết sinh mệnh chính trị của họ;
(3) cho dù Mỹ không công nhận Bắc Hàn là một quốc gia nguyên tử như Ấn Độ và Hồi Quốc, Mỹ cũng phải chấp nhận một thực tế là Bắc Hàn có khả năng sức mạnh nguyên tử;
(4) LHQ phải xét lại lệnh cấm vận; mấy chục năm nay đã từng cấm vận Bắc Hàn, nhưng cửa sau vẫn mở cho thông quan mậu dịch giữa hai nước cộng sản Tàu Cộng - Bắc Hàn; hệ thống ngân hàng Trung Quốc vẫn trợ giúp cho các ngân hàng Bắc Hàn. Vì vậy cấm vận Bắc Hàn đã không kết quả như mong muốn; 
(5) Kim Chính Ân sẽ tăng nhiều quyền lực và uy thế chính trị trong nội bộ Đảng Lao Động Triều Tiên; 
(6) Có một điều rất quan trọng không thể không nói tới là việc rút hết lính Mỹ ra khỏi Nam Hàn; ở vĩ tuyến 38 biên giới Bắc Hàn – Nam Hàn có chừng 28000 lính Mỹ giúp bảo vệ Nam Hàn theo Lệnh Ngưng Bắn 1953, bây giờ nếu có một Hiệp Định Hoà Bình thì phải rút hết lính Mỹ về nước, không còn lý do gì cho lính Mỹ ở lại Nam Hàn. Chuyện này từ lâu Tàu Cộng đã mong muốn như vậy.
Trong tương lai, một thời gian sau đó tổng thống Nam Hàn có ra lệnh yêu cầu tất cả người Mỹ phải rời khỏi Nam Hàn như Thủ Tướng VNCH Vũ Văn Mẫu đã làm hay không?  Ông Vũ Văn Mẫu lên làm thủ tướng chỉ một ngày, thì đúng vào ngày 29/4/1975 đã bất ngờ ra lệnh yêu cầu tất cả người Mỹ phải đi khỏi nước VNCH trong thời hạn 24 giờ đồng hồ.  Để tất cả người Mỹ đi khuất, xong rồi vào ngày kế tiếp 30/4/1975 VNCH đầu hàng CSBV. Ông Vũ Văn Mẫu mới thực sự là người có công lớn đã có đủ quyền lực đuổi tất cả người Mỹ ra khỏi nước VNCH trong thời hạn một ngày, không tốn một viên đạn, không chết một người VN nào; chiến công hiển hách này của ông Vũ Văn Mẫu, chứ không phải của những người CSVN như đã tuyên truyền láo toét.  Suốt trong ngày 29/4/1975 những chiếc phản lực chiến đấu cơ của Mỹ đã bay trên không phận miền Nam VN và những đơn vị tác chiến nhanh TQLC Mỹ đã báo động sẵn sàng, nhưng tất cả phải bỏ cuộc, vì phía bộ đội CSBV và lính địa phương Việt Cộng miền Nam cố tránh chạm trán với Mỹ. 
Tóm lại, chẳng những Bắc Hàn – Kim Chính Ân rất cần một Hiệp Định Hoà Bình mà cả Nam Hàn cũng cần nó để thay thế Lệnh Ngưng Bắn 1953. Mỹ và cả hai Nam Hàn và Bắc Hàn đang có một bài học quí giá là Hiệp Định Hoà Bình Paris 1973 của nước VNCH.  Hiệp Định Hoà Bình Paris 1973 là một mô hình hoà bình để giải quyết triệt để Chiến Tranh VN và sau đó giải quyết Chiến Tranh Triều Tiên; tuy nhiên, việc thực hiện hiệp định hoà bình này đã bị thất bại, vì TT Nguyễn Văn Thiệu VNCH và những người CSVN đã không nghiêm chỉnh thi hành./.
Nguyễn Thành-Trí – Sài Gòn, 24/8/2017






Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

TOTAL ECLIPSE OF THE HEART


TOTAL ECLIPSE OF THE HEART

Bonnie Tyler, 1983 Hit Song
Bonnie Tyler, Total Eclipse Of The Heart la 1 ban nhac hay trong nam 1983
Bonnie Tyler won a Grammy for this song
Ca nhac si Bonnie Tyler da nhan duoc 1 giai thuong Grammy cho ban nhac nay